Khi cây so đũa trước sân nhà đã bắt đầu ra hoa
Lúa ngoài đồng xôn xao qua thời con gái
Xa xôi , vạt áo nâu phai con chờ ai mê mải
Mẹ đâu còn thấp thoáng bóng chiều xa
......................
Con biết rằng tất cả đều đã qua
Cái thời nũng nịu nũng na con vùi đầu vào ngực Mẹ
Mọi vui buồn Mẹ con đều chia sẻ
Cơn gió đầu mùa thêm ấm bữa cơm trưa
...................
Con quay về ngập ngụa giữa cơn mưa
Nướt mắt thôi rơi sau trò đời dâu bể
Mẹ còn đâu nghe con kể lể
Mẹ ơi !
..........................
Vẫn bồng bềnh con nước đầy vơi
Rặng dừa nước khi xưa Mẹ mò từng con cá bống
Vườn không nhà trống
Nước lợ hai mùa cây lúa nhọc nhằn xanh
...........................
Đói khổ một đời con cũng lớn lên nhanh .
Như cây mắm cây tràm không sợ chi mưa gió
Mẹ : bài ca dao đầu đời thơm hương cau ngoài ngõ
Mẹ : cô Tấm thật hiền lặng lẽ miếng quà trưa
................................
Mùa nước về phù sa đỏ quạch trong mưa
Con cá linh non đã lìa đàn xa mẹ
Lau lách ngược xuôi chồn chân quỵ té
Mẹ không còn… xa xót…mảnh đời con
..........................
Mẹ không còn …nhà vắng bữa cơm ngon
Nước mắt chảy xuôi con hiểu thế nào là hạnh phúc
Tình Mẹ linh thiêng khi con đà côi cút
Đã có một thời…Mẹ đói để con no
..............................
Còn lại gì để so đo
Để bực mình mỗi khi Mẹ tủi buồn lặng im không nói
Để tự lừa dối bản thân bảo mẹ già nên ưa sinh rắc rối
Mẹ chỉ một mình lặng lẽ nhớ xa xăm
....................
Bây giờ bóng Mẹ mù tăm
Con cô đơn như ngày xưa Mẹ đã từng như thế
Cũng tủi thân khi tuổi già bóng xế
Mưa trên trời rơi xuống… mãi trăm năm
......................
Tháng bảy thật buồn, tiếng sấm âm âm
Nghe ầu ơ câu ví dầu cầu tre lắt lẻo
Mẹ ru con đường xa vạn nẻo
Sao nỡ một mình Mẹ lại bỏ con đi
...................
Vu Lan …Mẹ ơi con chỉ biết thầm thì…!!!
Quyên Xưa.




