Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

ÔI...NỖI NHỚ NHÀ...!!!


( Những ngày đầu đặt chân đến Atlanta...)


Đêm dài thao thức 
Chỉ mình ta thao thức

Hà cớ chi nghe nhói đau lồng ngực
Nghe con nước vỡ bờ từ quê mình tràn tới Atlanta

Con sáo bay xa
Vượt đại dương qua nửa vòng trái đất

Đêm sao buồn ngây ngất
Con sáo sổ lồng sao lại nhớ mùa xưa

Thu dợm về màu lá đỏ lưa thưa
Không một chút bùn vương sau cơn mưa như miền phù sa châu thổ
Nỗi nhớ không nguôi nhạt nhoà mưa bến đổ
Thương lắm con đò trôi giạt bão bùng xa

Đêm lạnh lùng thèm nghe tiếng ngân nga
Điệu lý mười thương hay vài câu vọng cổ
Trót đa đoan nên thiên đường cũng khổ
Bởi đoạn trường nên hạnh phúc mong manh

Đêm nằm nghe ...đêm ...tích tắc vây quanh
Chỉ có tiếng thông rì rào thêm nhớ quê da diết
Nhớ giọng rao hàng đêm ôi sao mà tha thiết
Xa lắc chân trời...hụt hẩng một vì sao

Đêm đừng dài ngày xin hãy qua mau
Ngày tháng cứ bình yên chờ loài chim phiêu lãng
Chiếc lá sai mùa cô đơn trong sương chiều bảng lãng
Tôi gọi mặt trời...tôi nhớ Đất Phương Nam...!!!

Quyên Xưa
 — với Nam Cao và 30 người khác.

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

VỚI NGƯỜI BẠN QUẢNG NAM








GỬI NGƯỜI CHÂU ĐỐC

Tôi yêu cái nơi tôi chưa hề một lần ghé đến
Ở đó có những đầm sen
đêm thao thức tiếng ểnh ương
Quê của em có bao nhiêu con đường
Sang mùa nước lớn
Phố chợt hoá thành sông
Ngăn cách những chàng trai cô gái
Dạo phải lòng
Tôi yêu thành phố từng ẵm bồng,nâng niu em
Một thời tuổi nhỏ
Yêu tiếng ca vọng cổ đặc sản miền Tây
Long xuyên,Long xuyên..
Con gái nói chuyện cứ hay như
Lời ru của mẹ
Dân Nam bộ thật thà
Mặn mà,chơn chất
Giữa giòng đời tấp nập
Cứ lớn dần...
Nỗi khao khát một lần em
Qúy Phong Bùi



GỞI NGƯỜI BẠN QUẢNG NAM

dân miền tây chơn chất lắm anh ơi
nói năng thiệt thà như bông bầu bông bí
nắng mưa hai mùa ngọt ngào thêm điệu lý
ca dao mặn nồng thơm đẫm giọt mồ hôi

đến hẹn lại về
con nước lạnh lùng trôi
đỏ quạch phù sa thương con sông bên bồi bên lỡ
điên điển vàng bông bời bời thêm nỗi nhớ
người chân trời
em góc núi xa xôi…

mùa lũ về
bảy núi  nước luồn trôi
con cá rô non cũng quảy đuôi tìm đường ra phố
cô gái Chăm bâng khuâng che nghiêng Matơrưng bên nắng chiều loang lỗ
nhịp thoi buồn theo tiếng võng xa ru

mùa lũ về con nước gọi chiều thu
gợi chút nôn nao nhìn mây trời lãng đãng
ăn con cá nướng trui nhớ cọng rau thơm xứ Quảng
bưng tô bún nước lèo thèm trái ớt cay xanh

chẳng phải quê mình cùng mùa lũ sao anh
sông Hậu nước lên thương Thu Bồn nước réo
ở hai đầu quê hương con tim cùng đau héo
vạt nắng không về  cho cây lúa trĩu oằn bông

miền tây thật hiền …anh có về không
ngắm ngã ba sông chiều về nghiêng sắc núi
để thương em một đời lầm lũi
lặn lội thân cò nên mắc cạn cả đời trăng

anh có về nghe phố núi mưa giăng
ập ù tiếng chim cu thêm yêu quê mình tha thiết
một đời ngược xuôi …
tim đau cạn kiệt
gác lại thăng trầm…
một lần…
về Châu Đốc nghe anh…!
           Quyên xưa



Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

THÁNG 8...TẮC KÈ HOA...TRĂNG...!




(Hình ảnh:nhiếp ảnh gia Thổ Nhĩ Kỳ Mehmet Karaca)

ta khỏa nỗi buồn âm âm vào mùa thu xa xưa|
nghe rưng rưng chiều lênh đênh mộng mị
chiếc lá xanh xao trốn mùa qua hoen rĩ
ngây ngô chờ...
nắng lõm...
đợi mùa thu....bơ vơ...!

ta tìm gì trong một thoáng ngu ngơ
cây đàn treo nghiêng chờ thời gian hoang phủ
mốc meo mùi hương cũ
xanh rêu…

ta bình thường trong nỗi nhớ lêu bêu
không mặt nạ hình nhân nhìn đời trôi hoang hoãi
xoa nhẹ đôi tay phà hơi ấm từ con tim mê mải
nồng nàn môi ngoan

chẳng kịp nữa rồi…
sao lại phải dối gian
yêu thương đi nghe mùa bùng lên khao khát
ôm đàn rong chơi biển chiều thơm ngát
nu cười thật hiền bật vỡ tháng ngày xanh

chẳng kịp nữa rồi…
run rẫy …
mong manh…
ta con tắc kè hoa thèm trăm năm hóa đá
xanh đỏ vàng nâu theo mùa xoay nghiệt ngã
tim iêu thành lá mục khóc mùa thu

tháng tám trăng tròn …chú cuội muốn đi tu
nhăt hết lá đa kết cầu vồng về trần gian xuống tóc
chị Hằng đa đoan gom màu trăng may cà sa cho chú cuội già ngu ngốc
vào chùa…
quên
cổ tích mùa trăng

con tắc kè hoa vẫn tặc lưỡi
khăng khăng
ôm nỗi quạnh hiu sau vài ba lần con tim chết hụt
nợ nần chi nhau…bàn tay rã mục
rê rắc trăng vàng xem chú cuội trốn đi đâu

tháng tám trăng tròn đem nỗi nhớ vá khâu
rách nát mùa thu ta dại khờ tháng tám
trắng xóa mùa xưa
con tắc kè hoa lảm nhảm
thao thức đêm dài túc tắc giọt mưa đêm

tháng tám trăng tròn…
ru nỗi nhớ dịu êm…

QX

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

NHỚ...!




Nước chảy lững lờ
lục bình trôi líu ríu
chiều thương ai chiều như nấn níu
ta thương mình điên điển nở vàng bông

Nỗi nhớ bềnh bồng…
nỗi nhớ mênh mông…
câu lý thương nhau vì đâu nông nỗi
hai đầu sông
mùa thu thêm bổi hổi
cây cải về trời…cay đắng lá rau răm…!

Gió đập cành mềm xa xăm …xa xăm…
băm nát đời nhau câu Hoài Lang Vọng Cổ
đàn Bầu ai rao
thương làm chi cho khổ
con sáo bay rồi lổ chổ nắng chiều loang

Chõng chơ đời bao vết xước dọc ngang
có hàn gắn được không con tim ai tứa máu
gió thốc lạnh căm
rách bươm một thời ngỗ ngáo
rối sợi tơ hồng
diều nát gió bay xa

Dịu dàng đi…
mùa đã qua
con tim đã khô và mái đầu đã bạc
dịu dàng đi
qua rồi đắng chát
giọt nắng pha chiều
hong nỗi nhớ mong manh…

Nước chảy lững lờ
Điên Điển cháy đồng xanh…
          Quyên Xưa.



Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

NHỚ MẸ MÙA VU LAN !


Khi cây so đũa trước sân nhà đã bắt đầu ra hoa
 Lúa ngoài đồng xôn xao qua thời con gái
 Xa xôi , vạt áo nâu phai con chờ ai mê mải
 Mẹ đâu còn thấp thoáng bóng chiều xa

......................
 Con biết rằng tất cả đều đã qua
 Cái thời nũng nịu nũng na con vùi đầu vào ngực Mẹ 
 Mọi vui buồn Mẹ con đều chia sẻ 
 Cơn gió đầu mùa thêm ấm bữa cơm trưa 

...................
 Con quay về ngập ngụa giữa cơn mưa
 Nướt mắt thôi rơi sau trò đời dâu bể 
 Mẹ còn đâu nghe con kể lể
 Mẹ ơi !

..........................
 Vẫn bồng bềnh con nước đầy vơi
 Rặng dừa nước khi xưa Mẹ mò từng con cá bống
 Vườn không nhà trống 
 Nước lợ hai mùa cây lúa nhọc nhằn xanh
...........................
 Đói khổ một đời con cũng lớn lên nhanh .
 Như cây mắm cây tràm không sợ chi mưa gió
 Mẹ : bài ca dao đầu đời thơm hương cau ngoài ngõ 
 Mẹ : cô Tấm thật hiền lặng lẽ miếng quà trưa 
................................
 Mùa nước về phù sa đỏ quạch trong mưa 
 Con cá linh non đã lìa đàn xa mẹ 
 Lau lách ngược xuôi chồn chân quỵ té 
 Mẹ không còn… xa xót…mảnh đời con 
..........................
 Mẹ không còn …nhà vắng bữa cơm ngon 
 Nước mắt chảy xuôi con hiểu thế nào là hạnh phúc 
 Tình Mẹ linh thiêng khi con đà côi cút 
 Đã có một thời…Mẹ đói để con no
..............................
 Còn lại gì để so đo
 Để bực mình mỗi khi Mẹ tủi buồn lặng im không nói
 Để tự lừa dối bản thân bảo mẹ già nên ưa sinh rắc rối 
 Mẹ chỉ một mình lặng lẽ nhớ xa xăm 
....................
 Bây giờ bóng Mẹ mù tăm 
 Con cô đơn như ngày xưa Mẹ đã từng như thế 
 Cũng tủi thân khi tuổi già bóng xế 
 Mưa trên trời rơi xuống… mãi trăm năm
......................
 Tháng bảy thật buồn, tiếng sấm âm âm
 Nghe ầu ơ câu ví dầu cầu tre lắt lẻo
 Mẹ ru con đường xa vạn nẻo 
 Sao nỡ một mình Mẹ lại bỏ con đi 
...................
 Vu Lan …Mẹ ơi con chỉ biết thầm thì…!!!
                      Quyên Xưa.

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

ĐAU !





Đã bao lần đứng trước sân ga
nghe từng hồi còi rúc lên buồn tênh vội vã
bàn tay buông muộn rã
chia ly…

Đời người là những lần di
bỏ lại sân ga chiều đìu hiu phố núi
ta ngựa già - một đời bon chen- lầm lũi
cung đường buồn nơi triền dốc chênh vênh

Đâu rồi một thuở ngông nghênh
xoải vó câu trên đại ngàn xanh ngát
ngửa mặt tung bờm nhìn trời xanh khao khát
chân trời xa

Vỗ về mình bằng giai điệu ngân nga
ta dối lừa ta đêm chơi vơi mộng mị
lạc mất nhau đời cong vênh nhàu nhĩ
cháy mùa Ngâu

Lau lách sông dài ngoảnh lại có gì đâu
ta loay hoay ôm chân mình nghe rừng thu xao xác
gặm cả máu xương tan dần bao khao khát
lộc cộc khua buồn tiếng vó trễ tràng …đau…!

Bạc phếch chiều…
sao còn mãi lao đao…!!!
                   
                  Quyên Xưa




Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

RU CON




Mẹ như chút nắng Thu tàn
Đôi vai còm cõi lá vàng khóc con
Biết rằng trả nợ nước non
Mà sao năm tháng mỏi mòn... vẫn đau

Gió chiều tháng bảy lao xao
Ngỡ như sương khói cồn cào sẻ chia
Con đi sen nở trắng đìa
Con về xao xác lá lìa chân mây

Đớn đau thức suốt canh chầy
Cằn khô thân Mẹ hao gầy xác ve
Chiều Thu ngọn cỏ vàng hoe
Mong manh vạt nắng nhập nhòe bóng con

Làm trai một dạ sắt son
Hai vai Tổ Quốc đưa con vào đời
À ơi Đất Nước ru hời
Màu cờ rực đỏ rạng ngời sử xanh

Thôi thì bên Chị bên Anh
Ngủ yên con nhé đất lành êm ru
Mẹ làm ngọn gió mùa Thu
Mơn man mộ cỏ úa – dù chiêm bao

Ngủ đi con…đất rộng trời cao
Mẹ ru con lời ru ngọt ngào
Mẹ ru con lòng bao dung của đất…
…lòng yêu thương của trời…
…con ngủ đi con…!

                         Quyên Xưa
PS: Viết tặng những Bà Mẹ Việt Nam nhân ngày Thương Binh Liệt Sĩ 27.7