Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

ĐI THĂM STONE MOUNTAIN ATLANTA.

Núi đáStone Mountain 
Cách Atlanta khoảng 10 miles về hướng Đông, giữa vùng đồng bằng trống trải, cây cối xanh tốt, bỗng mọc lên một ngọn núi lớn mà điểm đặc biệt là núi được tạo nên bởi duy nhất một hòn đá cực lớn.Một hòn đá tròn màu xám, mặt đá trơn tru, không có những vết kẻ, khe nứt để đất có thể bám vào , nên núi toàn trọc, chỉ có một vài loại cây lưa thưa trên núi mà thôi, mọi người thường gọi là Núi Đá ( Stone Mountain ).
Từ xa lộ số 10 rẽ vào tay phải , từ xa đã nhìn thấy trên vách núi hình của 3 vị Anh hùng miền Nam trong chiến tranh Nam Bắc.Nơi này bây giờ là công viên giải trí ( Theme Park ), mở cửa từ 6 giờ sáng cho đến nửa đêm 12 giờ khuya .Ban đêm mùa hè từ tháng 4 đến tháng 9 có show chiếu tia sáng laser trên hồ nước trước bức tranh điêu khắc 3 vị anh hùng .Các trò chơi trong công viên gồm có : Summit skyride tức ngồi xe Cable car lên ngọn núi,Scenic rail road ngồi trên xe lửa chạy vòng quanh núi, xem phim  trong rạp 4 D Theater, thăm The Great Barn vựa chứa nông sản, trèo lên Tree House nhà chòi trên cây, chèo thuyền nhỏ trên sông, du ngoạn trên hồ bằng thuyền máy hơi nước, chơi Water Slide, Mini Golf, thăm viếng nhà bảo tàng, xem triển lãm xe hơi xưa....và còn nhiều trò chơi khác...
Đến Atlanta mà không đi thăm Stone Mountain là một điều thiếu sót lớn, đi một lần sẽ  nhớ mãi về phong cách phục vụ của nhân viên nơi này, sẽ không quên không khí trong lành và cảnh trí thiên nhiên tuyệt đẹp đến nao lòng du khách gần xa...!
  




Hàng cây ven bờ hồ, click khi xe chạy ngang qua nên không rõ lắm
Hai Mẹ  con
Giày ống cao , mũ len đây thế mà vẫn lạnh
Về nhà thôi!








Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

RU TA !




Từng đêm heo hút sông dài
ta tu ta ngủ miệt mài chiêm bao
vỗ về hạnh phúc hư hao
như con thuyền giấy qua bao thác ghềnh 

về đâu mấy thuở bồng bềnh
tình như sương khói bên triền quạnh hiu
hỏi lòng đã chán chưa , yêu
tim như hoá đá 
nâng niu nốt đời


tình ơi xin chớ gọi mời
thà trong thinh lặng
nghẹn lời
thế thôi !
chữ tình vốn bạc như vôi
bình yên ta nhé
mùa trôi mất rồi...

ví đầu đũa cả có đôi
ta như cá quẫy mồ côi một mình...!

QX

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

TÔI ...CHỈ MÌNH TÔI...!!!

Đã qua rồi cái tuổi mười ba

Bắt đom đóm bỏ vào chai đêm lập loè nhát ma nhau rồi ù té chạy
Qua rồi thời mộng mơ con gái
Chờ trống tan trường cuống quýt đợi ai theo

Bây giờ muộn màng chiếc lá đã vàng queo
Trời cuối thu mây buồn như sợi tóc
Đêm xa xôi, nghe con tim bật khóc
Chiếc lá sai mùa khô mốc giữa trời xa

Trời bên này tháng mười mà rét tiết tháng ba
Lặng lẽ mùa thu neo bên triền nỗi nhớ
Khách lạ già nua bỗng như thành lớ ngớ
Quanh quẩn song buồn chờ chiếc lá rơi nghiêng

Tổ Quốc bây giờ , ôi... sao quá linh thiêng
Đau đáu về quê hương qua tin đài báo bão
Thương miền Trung dân nghèo thêm lơ láo
Mưa trắng khung trời...mưa trắng cả đôi tay

Tôi nhớ quê mình...tôi nhớ quá chiều nay...
Con nước đã vơi chưa miền Tây mình lúa chín
Tháng Mười ơi...tháng Mười sao bịn rịn
Rứt sợi tơ trời hong nỗi nhớ chẳng hề khô

Thương lòng mình như cơn sóng lô xô
Chẳng phút tịnh yên được là mình dăm ba phút
Ở đầu sông...thương cuối sông heo hút
Sống hết cho người...
Dù...
Như nắng phôi pha...!

Ta cô đơn giữa cõi người ta
Một kiếp phù sinh trả nợ đời chưa hết
Đời trắng đen , lòng người như rắn rết
Quỵ té trên đường ...ta khóc chỉ mình nghe!

Có ai tìm cho ta tan tác một lời ve
Nhặt cánh phượng vào thu trôi về miền ký ức
Ôi...ta ơi sông dài buồn rưng rức
Xa khuất đâu rồi yêu dấu thuở mười lăm

Nên bây giờ ta hoá đá buồn căm
Lặng lẽ buồn tênh nghe hạt mưa vỡ nhoà bong bóng
Con tim cằn khô...
Không còn ai mong ngóng
Xơ xác...
Hao gầy...
Cay đắng...
Sẽ rồi qua...!

Ta bây giờ...
Ta...
Vay mượn mùa qua

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

ÔI...NỖI NHỚ NHÀ...!!!


( Những ngày đầu đặt chân đến Atlanta...)


Đêm dài thao thức 
Chỉ mình ta thao thức

Hà cớ chi nghe nhói đau lồng ngực
Nghe con nước vỡ bờ từ quê mình tràn tới Atlanta

Con sáo bay xa
Vượt đại dương qua nửa vòng trái đất

Đêm sao buồn ngây ngất
Con sáo sổ lồng sao lại nhớ mùa xưa

Thu dợm về màu lá đỏ lưa thưa
Không một chút bùn vương sau cơn mưa như miền phù sa châu thổ
Nỗi nhớ không nguôi nhạt nhoà mưa bến đổ
Thương lắm con đò trôi giạt bão bùng xa

Đêm lạnh lùng thèm nghe tiếng ngân nga
Điệu lý mười thương hay vài câu vọng cổ
Trót đa đoan nên thiên đường cũng khổ
Bởi đoạn trường nên hạnh phúc mong manh

Đêm nằm nghe ...đêm ...tích tắc vây quanh
Chỉ có tiếng thông rì rào thêm nhớ quê da diết
Nhớ giọng rao hàng đêm ôi sao mà tha thiết
Xa lắc chân trời...hụt hẩng một vì sao

Đêm đừng dài ngày xin hãy qua mau
Ngày tháng cứ bình yên chờ loài chim phiêu lãng
Chiếc lá sai mùa cô đơn trong sương chiều bảng lãng
Tôi gọi mặt trời...tôi nhớ Đất Phương Nam...!!!

Quyên Xưa
 — với Nam Cao và 30 người khác.

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

VỚI NGƯỜI BẠN QUẢNG NAM








GỬI NGƯỜI CHÂU ĐỐC

Tôi yêu cái nơi tôi chưa hề một lần ghé đến
Ở đó có những đầm sen
đêm thao thức tiếng ểnh ương
Quê của em có bao nhiêu con đường
Sang mùa nước lớn
Phố chợt hoá thành sông
Ngăn cách những chàng trai cô gái
Dạo phải lòng
Tôi yêu thành phố từng ẵm bồng,nâng niu em
Một thời tuổi nhỏ
Yêu tiếng ca vọng cổ đặc sản miền Tây
Long xuyên,Long xuyên..
Con gái nói chuyện cứ hay như
Lời ru của mẹ
Dân Nam bộ thật thà
Mặn mà,chơn chất
Giữa giòng đời tấp nập
Cứ lớn dần...
Nỗi khao khát một lần em
Qúy Phong Bùi



GỞI NGƯỜI BẠN QUẢNG NAM

dân miền tây chơn chất lắm anh ơi
nói năng thiệt thà như bông bầu bông bí
nắng mưa hai mùa ngọt ngào thêm điệu lý
ca dao mặn nồng thơm đẫm giọt mồ hôi

đến hẹn lại về
con nước lạnh lùng trôi
đỏ quạch phù sa thương con sông bên bồi bên lỡ
điên điển vàng bông bời bời thêm nỗi nhớ
người chân trời
em góc núi xa xôi…

mùa lũ về
bảy núi  nước luồn trôi
con cá rô non cũng quảy đuôi tìm đường ra phố
cô gái Chăm bâng khuâng che nghiêng Matơrưng bên nắng chiều loang lỗ
nhịp thoi buồn theo tiếng võng xa ru

mùa lũ về con nước gọi chiều thu
gợi chút nôn nao nhìn mây trời lãng đãng
ăn con cá nướng trui nhớ cọng rau thơm xứ Quảng
bưng tô bún nước lèo thèm trái ớt cay xanh

chẳng phải quê mình cùng mùa lũ sao anh
sông Hậu nước lên thương Thu Bồn nước réo
ở hai đầu quê hương con tim cùng đau héo
vạt nắng không về  cho cây lúa trĩu oằn bông

miền tây thật hiền …anh có về không
ngắm ngã ba sông chiều về nghiêng sắc núi
để thương em một đời lầm lũi
lặn lội thân cò nên mắc cạn cả đời trăng

anh có về nghe phố núi mưa giăng
ập ù tiếng chim cu thêm yêu quê mình tha thiết
một đời ngược xuôi …
tim đau cạn kiệt
gác lại thăng trầm…
một lần…
về Châu Đốc nghe anh…!
           Quyên xưa



Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

THÁNG 8...TẮC KÈ HOA...TRĂNG...!




(Hình ảnh:nhiếp ảnh gia Thổ Nhĩ Kỳ Mehmet Karaca)

ta khỏa nỗi buồn âm âm vào mùa thu xa xưa|
nghe rưng rưng chiều lênh đênh mộng mị
chiếc lá xanh xao trốn mùa qua hoen rĩ
ngây ngô chờ...
nắng lõm...
đợi mùa thu....bơ vơ...!

ta tìm gì trong một thoáng ngu ngơ
cây đàn treo nghiêng chờ thời gian hoang phủ
mốc meo mùi hương cũ
xanh rêu…

ta bình thường trong nỗi nhớ lêu bêu
không mặt nạ hình nhân nhìn đời trôi hoang hoãi
xoa nhẹ đôi tay phà hơi ấm từ con tim mê mải
nồng nàn môi ngoan

chẳng kịp nữa rồi…
sao lại phải dối gian
yêu thương đi nghe mùa bùng lên khao khát
ôm đàn rong chơi biển chiều thơm ngát
nu cười thật hiền bật vỡ tháng ngày xanh

chẳng kịp nữa rồi…
run rẫy …
mong manh…
ta con tắc kè hoa thèm trăm năm hóa đá
xanh đỏ vàng nâu theo mùa xoay nghiệt ngã
tim iêu thành lá mục khóc mùa thu

tháng tám trăng tròn …chú cuội muốn đi tu
nhăt hết lá đa kết cầu vồng về trần gian xuống tóc
chị Hằng đa đoan gom màu trăng may cà sa cho chú cuội già ngu ngốc
vào chùa…
quên
cổ tích mùa trăng

con tắc kè hoa vẫn tặc lưỡi
khăng khăng
ôm nỗi quạnh hiu sau vài ba lần con tim chết hụt
nợ nần chi nhau…bàn tay rã mục
rê rắc trăng vàng xem chú cuội trốn đi đâu

tháng tám trăng tròn đem nỗi nhớ vá khâu
rách nát mùa thu ta dại khờ tháng tám
trắng xóa mùa xưa
con tắc kè hoa lảm nhảm
thao thức đêm dài túc tắc giọt mưa đêm

tháng tám trăng tròn…
ru nỗi nhớ dịu êm…

QX