Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

PHẢI KHÔNG ANH...?

Bài viết tặng N và H , những người yêu nhau và đang xa nhau...



Ảnh: Trần Trọng Hiếu

Em không còn buồn ....rồi mọi chuyện sẽ qua
Khoảng trống không tên vẫn bình yên như mỗi chiều em vẫn thường chờ Anh như thế
Vẫn kể cho Anh nghe lúc em một mình cà phê bên hai chiếc ghế
Giọt đắng giọt buồn...em nếm hết rồi Anh
.......
Đừng dối lòng với lý kẻ loanh quanh
Nước mắt rưng rưng hay nụ cười không sao tròn trĩnh
Ta cứ vờ đi dù ngày say đêm tĩnh
Em cứ hỏi lòng sao lại  trốn đời nhau
Đêm lặng lẽ một mình em cứ hỏi vì sao...
Cánh chuồn vốn mong manh hay vườn tim em không còn nơi cho anh di trú 
Lặng lẽ bay đi quên con đường xưa rêu phủ
Sợi tóc rơi buồn...em không thể để iêu ai
Em không thể vội vàng quên ngày tháng trong tay
Muối mặn Anh ơi và gừng thì cay cay lắm
Con cá quen bơi trong chậu bèo lấm tấm
Thương trái nhãn lồng..đau xót lý chim Quyên
Bây giờ một mình ....mỗi đứa có bình yên
Anh có nghĩ về em khi ngoài kia trời đang giăng giăng gió
Anh có bâng khuâng khi mùa xuân đang qua ngõ
Thương cội mai vàng hiu hắt chỉ mình em
Gió bấc thật buồn...ai cất tiếng ru đêm
"Ầu ơ...tình yêu như cánh chuồn chuồn
khi vui nó đậu ...khi buồn nó bay....! "
.......
Anh sẽ không buồn khi trời ngập nắng mai
Anh có về nhặt chiếc lá thời gian vỗ về em đêm 30 Tết 
Ngày lại vui....
Như không bao giờ hết...
Phải không Anh ...?
QX
Hình ảnh: NNS






Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

THIÊN ĐƯỜNG LẠNH !





Không một nụ mai vàng
không một chút gì báo hiệu xuân sang
thành phố như loài dơi mải mê ngủ đông quên dêm dài giá rét
không đêm nào tôi có được một giấc ngủ sâu  thẳng thét
cứ chập chờn trong mộng mị, chiêm bao
..........
Tôi thương quê nghèo, thương con nắng hanh hao
cơn gió tháng mười hai đủ làm se se nỗi nhớ
có đi xa mới nghe lòng trăn trở
đau đáu một phương trời thao thiết tiếng gà trưa
cuối năm rồi hoa cúc trổ vàng chưa ?
mùa quýt Cấm Sơn đã oằn cây chín đỏ ?
cội mai già có nhiều hoa trước ngõ?
con khướu trong vườn mùa lạnh có ngân nga...???
..........
Lặng  lẽ tôi  tìm một giọng cười rất thực ở quê xa
cái hào sảng hồn nhiên của người miền Tây chơn chất
ơi  thiên đường....ơi...được...mất...
tôi lẻ loi buồn nghe lạnh quá...mình tôi !
.........
Thèm  buổi sáng vĩa hè cà phé bè bạn quá đi thôi
tô bún cá nồng nàn mùi thơm Châu Đốc
những chiếc xe đẩy ban trưa nào me nào cóc...
hàng Tết "xô" đầy dọc lối  Cá Ba Sa
.........
Thiên  đường lạnh...thiên đường xa
không có thiên sứ dịu dàng nào chấp cho ta đôi cánh
những nụ cười thoáng qua ...rất lạnh !
con tim xa cội nguồn ...tình cảm cũng hư hao
thiên đường buồn ...
thiên đường lạnh...
xanh xao...!!!
QX





Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

ANH CÓ ĐỢI EM KHÔNG ?

 ANH CÓ ĐỢI EM KHÔNG ?
Chiều nay trời không lạnh lắm
sao môi tê buốt dại khờ
đôi vai gầy nghe tiếng thở 
nhịp buồn gõ nhẹ quanh đây

anh có chờ em sau cuộc tỉnh say
có sẵn một bờ vai cho em tựa nương mà khóc
suốt một đời em vẫn là con ngốc
đi ngược con đường dù  biết  đã không anh

dù biết rằng tình yêu mong manh
anh đã buông tay em ra sau chuỗi ngày không còn kiên nhẫn
đôi ta cùng hụt hẩng
hai phía con đường nghe nhịp bước mà đau

đêm lạc loài ôi một thuở chiêm bao
tình đến rồi đi như con tàu trong đêm vội vã
dù gặp nhau vờ như xa lạ
anh có bồn chồn thương con sáo sang sông

anh ạ, chiều cuối đông
em buồn hắt buồn hiu nhặt chiếc lá bên đường gọi tên anh như ngày xưa em vẫn từng như thế
đêm từng đêm, anh có nghe con thằn lằn trách hờn em kể lể ?
xa rồi có nhói lòng đau....?

anh có chờ em về mùi gạch chín hanh hao
rặng bần ven sông lập loè hoa Đôm Đốm
đường trần chông gai lổm chổm
phía cuối con đường anh có đợi em không?

hoa mướp thật hiền gian nhà nhỏ ven sông
mùi dừa nước thật ngoan gian nhà xinh như chiếc nấm
em đốt áo chua ngoa, bên anh hiền như cô Tấm
ao súng sau nhà con cá quẫy mừng nhau

nấu nước gội đầu anh thêm chút hoa cau
gom hết yêu thương bù đắp cho em chiều hanh hao vạt nắng
tóc em bay chiều lâng lâng mây trắng
gom hết ân cần...anh có đợi em không ?
......
phía cuối con đường ...
anh có đợi em không ?
DQ



Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

GIÀ KHÔNG PHẢI BỎ ĐI ...!!!


GIÀ KHÔNG PHẢI BỎ ĐI !
Người ta thường nói
"già mà còn ham..."
già mà không ham 
mới là chuyện lạ ...!!!
.....
Nói gần nói xa
không qua nói thiệt
lòng người keo kiệt
thường hay so đo
cuộc sống đói no
cũng không màng tới
miễn sao rãnh rỗi
tám chuyện lê la
lôi chuyện người ta
đem ra mổ xẻ
cứ hay bắt bẻ
phê phán đủ điều....
.......
Nào có chi nhiều
đời bao lâu lắm 
cứ ngồi suy ngẫm
đếm lần ngón tay....
......
Kiếp người trót vay
hai mươi năm đầu
vui được gì đâu
cái thời thơ bé
trường lớp bạn bè
cơm Cha áo Mẹ
học và học thôi...
.....
Hai mươi năm trôi
gia đình oằn vai
vợ chồng con cái
nội ngoại hai bên
hiếu hỉ đáp đền
ôi thôi...đủ thứ !
thế là mệt lữ
nào quãng chi thân...!
......
Nào quãng chi thân
mười năm qua nữa...
chiều qua song cửa
ôi...! Ngoài năm mươi !
hoa chẳng còn tươi
bướm đà mỏi cánh
mùa qua chóng vánh
giật mình tóc phai...!
.....
Giàu chẳng bằng ai
êm ấm ngọt bùi
Mẹ Cha khuất núi
con thì nên danh
tóc chẳng còn xanh
trần gian thoi thóp
tháng ngày mong manh....
.....
Thì thôi...thì thôi
gần dứt nợ đời
thương thân bóng xế
thương đời ủ ê...!
.....
Đời như cơn mê
thoáng say thoáng tỉnh
còn chi toan tính
còn gì so đo.
.....
Quẳng vội gánh lo
nghiêng vai bỏ hết
một đời mỏi mệt
vui còn bao lâu...!
ngày dài đêm thâu
lòng vui như tết !
....
Ai mà không chết
ai mà luôn xuân
cũng là trầm luân
nên đừng phê phán
già nghe thêm chán
miệng đời thị phi
lắm chuyện...khinh khi
lời ta ta rước
tháng năm đi trước
tháng mười theo sau
đừng có cười nhau....
....
Nếu mà ai nói
già mà còn ham
già mà không ham
mới là chuyện lạ
bà con ơi....!!!!
QX














Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

TỰ TÌNH!

TỰ TÌNH !
Hết một năm rồi
tôi thêm một tuổi
một đời dong ruỗi
ngựa già chồn chân
lần tay bâng khuâng 
giật mình thảng thốt
đường rêu mai một
tôi thồ hai vai
con tim mệt nhoài
hằn sâu vết cứa
tôi còn đâu nữa
cuộc tình lãng du
ngày tháng mịt mù
đường xa mấy nẻo
tơ hồng rũ héo
bên bờ lau xưa
đi tìm sợi mưa
treo chiều đông tím
buồn ơi lìm lịm
nặng trĩu lòng đau
bàn tay xanh xao
ngập ngừng dấu thánh
ngày qua chóng vánh
dốc đời co ro
thôi đừng đắn đo
thôi đừng toan tính
trần gian lĩnh kĩnh
một mớ trầm luân
ngực trần thôi xuân
tay phơi đông giá
tôi giờ xa lạ
góc phố bon chen
đời trắng rồi đen
thà tôi như cỏ 
bên mồ quạnh hiu
.....
mùa về liêu xiêu
già thêm một chút
đường dài heo hút
vẫn mình tôi đi...!
QX



Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

GIÓ BẤC LẠNH CHƯA ANH...?


"Gió bấc heo may
chuồn chuồn bay thì bão..."
tháng mười một rồi
gió bấc lạnh chưa anh?
con chuồn chuồn có ngơ ngác vòng quanh
giậu mồng tơi trái ươm màu tím đỏ
vườn xưa lộng gió
không tiếng rơi đều trên lá giọt mưa đêm
chỉ có gió bấc gọi tên
người đàn bà sắt se theo tận cùng năm tháng
bàn tay khô lần đếm mùa trôi nghểnh ngãng
xa xăm buồn
sợi khói bỗng nghe cay
ừ...nghe như tàn phai
nghe trong âm u từ nơi nào xa lắm
ta gọi ta
sao dường như lạ lẫm
lạc mất nhau rồi 
đêm gió rít buồn tênh
hạnh phúc nào...đớn đau nào...cay đắng nào....khi không thể quên một cái tên
dù đã ngược đường nhau anh đi về nơi ấy
dù vết thương con tim vẫn còn sưng tấy
người đàn bà vẫn một mình
co ro...
khao khát...
gọi khàn đêm !
gió bấc về rồi
mùa lạnh thêm...buồn thêm...
người đàn bà vén đau thương rón rén chân trần loanh quanh nhặt gom từng vùng miền 
ký ức
đời  dẫu buồn rưng rức
anh cứ yên lòng
phía trước vẫn trời xanh
tháng mười một rồi
gió bấc lạnh chưa anh....?
Quyên Xưa