Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

HOA HỒNG CHO BẠN BÈ TÔI.

Hình ảnh: HOA HỒNG CHO BẠN BÈ TÔI.

Cả một đời chưa hề biết đến Valentin
cái thời tuổi trẻ của bọn tôi làm gì có một ngày để nôn nao như thế
cứ lặng lẽ dán những con tem trên những bìa thư ...mong sao đừng đến trễ
ngóng chờ người đưa thư.

Qua rồi ngày tháng vô tư
tất bật ngược xuôi theo guồng quay cơm áo
con bé ngày xưa vốn rất ư ngổ ngáo
lá rớt theo mùa vùi lấp tuổi xuân tôi...!

Bèo giạt mây trôi
sông mang phù sa theo lỡ bồi năm tháng
Bằng Lăng trổ bông không còn nghe lãng mạn
câu thơ buồn như tiếng vạc rơi nghiêng.

Lắc lư đời truân chuyên
tôi quên tôi từ khi nào lâu lắm
mưa hắt hiu mảnh đời tôi lấm tấm
chằng đụp vệt vá khâu.

Còn lại gì ngoài dọc ngang vết sẹo hằn sâu
tôi thản nhiên đi qua từng vũng lầy ký ức
bàn tay ráp khô một đời quen cơ cực
huyền ảo hoa hồng nhấn nhá lại niềm tin

Rất lạ...rất đẹp...rất xinh...
hoa hồng và sô cô la ngọt ngào như bản tình ca từ bạn bè tôi đang ngân lên réo rắt
vui đi tôi dù đời bao trúc trắc
đừng hững hờ ngày tháng chẳng dài lâu...
đừng hững hờ ngày tháng có bao lâu...?
............
Quyên Xưa


Cả một đời chưa hề biết đến Valentin
cái thời tuổi trẻ của bọn tôi làm gì có một ngày để nôn nao như thế
cứ lặng lẽ dán những con tem trên những bìa thư ...mong sao đừng đến trễ
ngóng chờ người đưa thư.

Qua rồi ngày tháng vô tư
tất bật ngược xuôi theo guồng quay cơm áo
con bé ngày xưa vốn rất ư ngổ ngáo
lá rớt theo mùa vùi lấp tuổi xuân tôi...!

Bèo giạt mây trôi
sông mang phù sa theo lỡ bồi năm tháng
Bằng Lăng trổ bông không còn nghe lãng mạn
câu thơ buồn như tiếng vạc rơi nghiêng.

Lắc lư đời truân chuyên
tôi quên tôi từ khi nào lâu lắm
mưa hắt hiu mảnh đời tôi lấm tấm
chằng đụp vệt vá khâu.

Còn lại gì ngoài dọc ngang vết sẹo hằn sâu
tôi thản nhiên đi qua từng vũng lầy ký ức
bàn tay ráp khô mộc đời quen cơ cực
huyền ảo hoa hồng nhấm nhá lại niềm tin

Rất lạ...rất đẹp...rất xinh...
hoa hồng và sô cô la ngọt ngào như bản tình ca từ bạn bè tôi đang ngân lêm réo rắt
vui đi tôi dù đời bao trúc trắc
đừng hững hờ ngày tháng chẳng dài lâu
đừng hững hờ ngày tháng có bao lâu…?
……………………
Quyên xưa

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

ĐƯỜNG THỐT NỐT -ĐẶC SẢN QUÊ TÔI !



Những ai đã từng một lần đến Châu Đốc hay từng đến tham quan vùng Bảy Núi thì không thể không biết đến những sản phẩm như Đường Thốt Nốt, Trái Thốt Nốt, cùng nhiều thứ khác được làm từ lá, từ thân cây Thốt Nốt, một loại cây được trồng rất nhiều ở khu vực 2 huyện Tịnh Biên và Tri Tôn. Từ bao đời cây Thốt Nốt gắn liền với cuộc sống sinh hoạt của người Khmer An Giang.

Cây Thốt nốt có rất nhiều công dụng, hầu như bộ phận nào của cây cũng có thể sử dụng được, như thân cây xẻ gổ làm nhà, làm đồ gia dụng như đũa, muỗng, thước kẻ..... Lá thốt nốt dùng để lợp nhà. Trái thốt nốt và nước thốt nốt là thức uống giải khát tuyệt vời. Nhưng trên hết , người Khmer trồng thốt nốt để làm đường từ nước thốt nốt.

                    ĐƯỜNG THỐT NỐT Ở TỊNH BIÊN CHÂU ĐỐC



Đường thốt nốt làm từ nước rỉ ra ở các cuống hoa thốt nốt. Người ta chặt phần ngọn những cuống hoa, sau đó dùng thùng nhựa hứng nước chảy ra . Một cây thốt nốt có thể cho 30-40 lít nước 1 ngày. Có điều lạ là vào mùa khô hạn, nước thốt nốt tiết ra rất nhiều và rất ngọt, còn mùa mưa thì nước bị lạt đi và ít. Do đó mùa làm đường thốt nốt bắt đầu vào mùa nắng ( ở ĐBSCL chỉ có 2 mùa mưa và nắng thôi )

 
Đồ nghề của thợ leo lên cây cao để lấy nước Thốt Nốt chỉ đơn giản là những chiếc hủ nhựa mà thôi.



Leo cây để lấy nước thốt nốt không phải đơn giản, vì cây rất cao nên người ta buộc những thanh tre chừa các nhánh nhỏ để người leo bước lên thay thế cho thang. Leo thốt nốt rất nguy hiểm vì đôi khi sơ ý trượt chân hay những thanh tre lâu ngày mục gãy... Năm nào cũng có người leo thốt nốt bị ngã, chấn thương cột sống hay sọ não
 
Lấy nước Thốt Nốt từ lúc hừng trời

...Lấy nước khi mặt trời sắp lặn
 
...và... ngay cả trong mưa

Gánh nước Thốt Nốt về nhà

Nước thốt nốt đem về nhà họ phải nấu ngay để chế biến thành đường
Lò nấu đường làm bằng gạch bên ngoài tô đất sét trộn với trấu rất bền.
Họ đun lửa bằng trấu hay lá cây bạch đàn được trồng rất nhiều ở nơi này.
Thợ đứng lò phải khuấy liên tục

Vớt bọt bỏ đi

Khi thấy nước sánh lại, phải bớt lửa lại ngay

Đường đã cô lại, sắp xong rồi

Công đoạn cuối cùng là dùng một cái que đánh thật lâu và đều tay , cho đến khi nào đường cô đặc và trắng lên mới xong. Đây là công đoạn vất vả không kém gì leo cây lấy nước Thốt Nốt.

Bình quân một chảo nước thốt nốt đầy  khoảng 40 lít nước cho ra chừng 9-10 kg đường thốt nốt nguyên chất


Đường lỏng được đổ thành từng tán hình trụ trong những khuôn được làm từ những lon sửa bò hay lon bia cắt thành hình vòng tròn đặt trên một nền phẵng. Quá trình nguội dần của đường trong tự nhiên cũng là lúc mà chúng kết tinh lại thành những tinh thể mịn. Nếu cắn thử một miếng đường thì cảm giác của vị ngọt và béo của những hạt đường thốt nốt tan bên trong miệng sẽ là một hương vị khó quên của những khách phương xa.
 
H06_Dong_goi_bang_la_thot_not.jpg

Đóng gói đường bằng chính lá cây thốt nốt

 Trong những chuyến hành hương về miền Tây tham quan miếu Bà Chúa Xứ Núi Sam để cầu lộc mùa xuân, du khách thường hay ghé qua chợ Châu Đốc để mua 2 đặc sản nổi tiếng là đường thốt nốt và mắm Châu Đốc. Những tán đường được gói bằng lá thốt nốt hay trong bao nhựa được hút chân không trông rất bắt mắt trên các cửa hàng khiến du khách không thể nào bỏ qua khi ghé thăm chợ Châu Đốc. Loại đường này nếu ăn cùng với dưa gang ướp lạnh sẽ là món giải nhiệt tốt nhất trong mùa nắng hạn. Cắn một miếng đường, và một miếng cơm nguội sẽ tạo một cảm giác khó quên trong lúc đói lòng. Nếu muốn kho cá hoặc nấu chè đậu xanh thì chọn loại đường chảy chứa trong những hủ nhựa nhỏ xinh xắn. Lúc đó nồi cá kho hay nồi chè sẽ có một hương vị độc đáo khác hẳn khi nấu bằng đường cát trắng.Mắm Châu Đốc nổi tiếng trong và ngoài nước cũng là nhờ được chao bằng loại đường thốt nốt này. Hương vị của đường thốt nốt tạo nên mùi vị đặc trưng của từng loại mắm như mắm thái, mắm lóc, mắm trèn, mắm sặc....mà những nơi khác không thể nào sánh kịp. Ngoài ra du khách còn có thể mua nguyên cả buồng trái thốt nốt hay nước thốt nốt đóng chai đem về làm quà cho người thân. Đây cũng là những kỷ niệm khó quên trong một lần ghé qua vùng đất Châu Đốc quê tôi !

*Nguồn từ: Lâm Thanh Quang :Đời sống & Phong tục
                  :một số tin từ Net

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

NHỮNG MẢNH ĐỜI CỦA MẸ !


Các bà mẹ già Việt Nam tần tảo nuôi con cho đến ngày khôn lớn, những mong được đỡ đần khi tuổi đã xế chiều. Nhưng vẫn còn đó những bà mẹ, tuy tuổi đã cao, lưng đã còng phải vất vả mưu sinh để kiếm sống nuôi mình, có khi còn cho cả những đứa con, đứa cháu bệnh tật. Hãy nhìn và suy gẫm để thương mẹ nhiều hơn...

Mẹ còng lưng gánh những bó rau ra chợ từ lúc trời tờ mờ sáng

Mẹ ngồi bán hàng tới một giờ khuya

Mẹ còng lưng, đôi chân trần mải miết bước đi

Gánh nặng trên vai Mẹ là những thứ quà lặt vặt

Hai chiếc làn nhựa chỉ chứa được mấy đôi giày

Dù cả ngày chỉ kiếm thêm được vài ba đồng vẫn còn hơn không có

Dù món hàng đem bán chỉ là mớ rau muống, bó dọc khoai

Lấy công làm lãi mỗi ngày Mẹ chỉ được một hai nghìn đồng

Thế mà Mẹ vẫn yêu đời, vẫn cười tươi

Dù tuổi cao, dù lưng mỏi, Mẹ vẫn phải lặn lội sớm khuya để kiếm miếng cơm ăn, kiếm manh áo mặc

Hình ảnh Mẹ nhặt rác bên đường

*Nguồn từ Hội Phật Giáo Thảo Đường.
 

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

CÓ GÌ ĐÂU...! CÓ GÌ ĐÂU...!

Hình ảnh: CÓ GÌ ĐÂU...! CÓ GÌ ĐÂU...!
Có gì đâu sao mình bỗng bâng khuâng
 những hạt cát sau cùng của dòng thời gian đang rớt rơi vội vã
có gì đâu khi nghiêng vai để lại một năm đa đoan vất vả
hít một hơi dài…
lặng lẽ một mình …
nghe oằn nặng… một năm sau.

Có gì đâu …không ai cắt cứa mà đau
chiếc lá vàng khô ôm mùa đông bên vệ đường hiu hắt
chẳng chờ ai mà nắng chiều lơ ngơ không tắt
mùa cợt đùa trên sợi tóc xơ phai

Có gì đâu mà hốt hoảng chiều nay
những làn gân xanh ô dề đã hằn sâu trên tay sợi ngang sợi dọc
từng nơ ron thần kinh dần như khô khốc
cô đơn… ngồi nhớ chiêm bao…!

Có gì đâu vạt nắng muộn màng, vạt nắng hư hao
vạt nắng muốn ngủ yên trong tận cùng sâu thẳm
vạt nắng gọi bình yên dù đời không còn bao lắm
ôi..! vạt nắng muộn màng  tôi…!

Có gì đâu tờ lịch cuối cùng còn níu lại mùa trôi
nghe vó ngựa chồn chân nhịp buồn đêm trở gió
đồng vọng thung sâu lời ăn năn một đời không dám ngõ
xa tít chân trời là khao khát hạt mưa xanh

Có gì đâu…đời vốn dĩ mong manh
như sợi khói đốt đồng chiều nao lạc trôi trong mắt
chim én chao nghiêng trời mùa xuân xanh ngắt
lộc biếc mai vàng hong lại nhé niềm tin

Có gì đâu…rồi sẽ thấy bình minh…
                                           Ngày cuối cùng của một năm
                                                       Quyên xưa



Có gì đâu sao mình bỗng bâng khuâng
 những hạt cát sau cùng của dòng thời gian đang rớt rơi vội vã
có gì đâu khi nghiêng vai để lại một năm đa đoan vất vả
hít một hơi dài…
lặng lẽ một mình …
nghe oằn nặng… một năm sau.

Có gì đâu …không ai cắt cứa mà đau
chiếc lá vàng khô ôm mùa đông bên vệ đường hiu hắt
chẳng chờ ai mà nắng chiều lơ ngơ không tắt
mùa cợt đùa trên sợi tóc xơ phai

Có gì đâu mà hốt hoảng chiều nay
những làn gân xanh ô dề đã hằn sâu trên tay sợi ngang sợi dọc
từng nơ ron thần kinh dần như khô khốc
cô đơn… ngồi nhớ chiêm bao…!

Có gì đâu vạt nắng muộn màng, vạt nắng hư hao
vạt nắng muốn ngủ yên trong tận cùng sâu thẳm
vạt nắng gọi bình yên dù đời không còn bao lắm
ôi..! vạt nắng muộn màng  tôi…!

Có gì đâu tờ lịch cuối cùng còn níu lại mùa trôi
nghe vó ngựa chồn chân nhịp buồn đêm trở gió
đồng vọng thung sâu lời ăn năn một đời không dám ngõ
xa tít chân trời là khao khát hạt mưa xanh

Có gì đâu…đời vốn dĩ mong manh
như sợi khói đốt đồng chiều nao lạc trôi trong mắt
chim én chao nghiêng trời mùa xuân xanh ngắt
lộc biếc mai vàng hong lại nhé niềm tin

Có gì đâu…rồi sẽ thấy bình minh…
                                           Ngày cuối cùng của một năm
                                                       Quyên xưa



Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

LỤC BÁT CHO MÌNH





Chiều buồn sợi nhớ đong đưa       
ai xui con sáo sông xưa gọi đò
nghiêng nghiêng trong gió câu hò
thương thân một mối tơ vò ruột đau

Lu là ngày tháng hư hao
mùa Thu quay quắt xanh xao môi mềm
vàng phai giọt nắng qua thềm
trắng phơ màu tóc nỗi niềm ai hay…!!!

Chòng chành đời cũng lăn quay
gừng nghe mặn đắng muối cay…nhạt nhòe
rưng rưng bông súng nở xòe
ven sông đom đóm lập lòe gọi nhau

Ví dầu đời trót lao đao
phù vân một kiếp úa nhàu diêu bông
thì thôi nắng đổ triền sông
xót xa chi mấy hư không vẫn là…

Còn đây một chút ngật ngà
lất lay trả nợ Ta Bà cho xong
vàng khô lá cũng xuôi dòng
thiện tai ! hạt cát xoay vòng trầm luân

Đông tàn rồi lại sang Xuân
Thu qua Hè tới bâng khuâng goị chiều
muộn màng một khúc tiêu diêu
Vùi trong mộ úa quạnh hiu phận người

Chỉ còn một thoáng mười mươi
thì thôi hong ấm nụ cười gởi trao
quên rồi ngày tháng hư hao
chiều Thu chim sẻ lao xao hiên nhà

Ôm đàn dạo khúc tình ca
đắng cay, nghiệt ngã chỉ là chiêm bao
bình yên nhé! Những chênh chao
lặng im lên tiếng ngọt ngào sẻ chia

“Trời cao xanh ngắt . ô kìa…!” *
             
               Chớm Đông 2012
                    Quyên xưa
*Tiếng sáo Thiên Thai-thơ Thế Lữ

LANG THANG...





 Lang thang…
xuống phố lang thang
mới hay
mùa đã trôi ngang hững hờ
bàn tay
tê mỏi ơ hờ
nghe như
hạt cát nhói bờ tim đau

Ví dầu
cây cải lao đao
rau răm chạnh khóc
hư hao một mình
ừ thôi !
một kiếp phù sinh
có vay có trả
riêng mình riêng ta...

Ngẩn ngơ
một cõi ta bà
một giây sám hối
mượt mà dối gian
thôi đành
con sáo sang ngang
đò xưa lỗi nhịp
cung đàn chênh chao

Lang thang…
nỗi nhớ ngọt ngào
rắc trên mộ
cỏ úa nhàu
thinh không
điếng lòng
một sớm sang sông
bờ đây bến đó
mà không lối về

Dặn lòng
thôi chớ u mê
nhà hoang bếp lạnh
quay về thôi !
ta !
vẹn nguyên
câu lý lu là
buông thơ
ta trả
lụa là cho ai

Quay về
ngầy ngật cơn say
làm tia nắng ấm
trên tay muộn màng
bời bời…
chút gióThu sang…!

PHỐ NÚI KHÔNG EM

Ngược lên - Thác Thủy Tiên *

( Thương tặng Thiên Châu, người em phố núi của Qx)

Em bỏ núi rừng đi về phía biển
Để lại sau lưng hương gió cao nguyên
Ngơ ngác vầng trăng không ai đưa tiễn
Nửa đắp tình anh, nửa lạc bước theo thuyền (THIÊN CHÂU)
...........................

Em bỏ núi đi về phía chiều nghiêng
Phố núi chênh vênh chờ ai buồn đau đáu
Dã Quỳ trong mưa rưng rưng mùa lơ láu
Loanh quanh ta tìm một dấu chân quen

Em đi rồi lịm đắng bóng đêm đen
Nghe thổ mộ khua buồn qua lối vắng
Tim vờ vĩnh bảo rằng không hụt hẩng
Sao nghe bão về dạt xô đời nhau

 Em đi rồi phố cũ hóa xanh xao
Ta hụt hơi lăn quay sau trò chơi được mất
Mặt trời đong đưa…đong đưa… xoay ngày quặn thắt
Đong đưa môi mềm …đong đưa đêm buồn… không em…không em…!

 Em đi rồi hờ hững gió cao nguyên
Vó ngựa tìm nhau lạc loài cơn hấp hối
Ta xơ xác chờ hoài dây tóc rối
Cột lại dại khờ ta  oằn nặng trăm năm

 Em bỏ núi đi rồi bóng nhỏ mù tăm
Ngơ ngác vầng trăng khua bóng đêm hằn sâu vết xước
Con dơi núi quăng mình trong vũng lầy một đời xuôi ngược
Găm nhặt nụ hồng còn vương vãi tinh khôi

 Em đi rồi  ! Phố núi… bảng lảng mùa trôi…!

                       Thu 2012
*Hình ảnh: nguồn trên Net