Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

RU CON




Mẹ như chút nắng Thu tàn
Đôi vai còm cõi lá vàng khóc con
Biết rằng trả nợ nước non
Mà sao năm tháng mỏi mòn... vẫn đau

Gió chiều tháng bảy lao xao
Ngỡ như sương khói cồn cào sẻ chia
Con đi sen nở trắng đìa
Con về xao xác lá lìa chân mây

Đớn đau thức suốt canh chầy
Cằn khô thân Mẹ hao gầy xác ve
Chiều Thu ngọn cỏ vàng hoe
Mong manh vạt nắng nhập nhòe bóng con

Làm trai một dạ sắt son
Hai vai Tổ Quốc đưa con vào đời
À ơi Đất Nước ru hời
Màu cờ rực đỏ rạng ngời sử xanh

Thôi thì bên Chị bên Anh
Ngủ yên con nhé đất lành êm ru
Mẹ làm ngọn gió mùa Thu
Mơn man mộ cỏ úa – dù chiêm bao

Ngủ đi con…đất rộng trời cao
Mẹ ru con lời ru ngọt ngào
Mẹ ru con lòng bao dung của đất…
…lòng yêu thương của trời…
…con ngủ đi con…!

                         Quyên Xưa
PS: Viết tặng những Bà Mẹ Việt Nam nhân ngày Thương Binh Liệt Sĩ 27.7

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

MẸ VẪN KHỎE CON À !


Hình ảnh: Sáng nay , con trai từ phương xa gọi điện về :" Tuần sau con về, con đã mua đồ cho Mẹ, nhưng Mẹ thích gì , mẹ muốn mua gì nữa để con mang về". Mình rất vui vì sắp gặp được con sau bao ngày xa cách " Mẹ không thiếu gì đâu, mẹ cũng không thích gì hết, đồ con gởi về mẹ vẫn chưa đụng tới, con cứ để dành tiền phòng thân khi còn đang xa mẹ, con an tâm , cần gì mẹ sẽ nói với con mà..."
Mình chợt nhớ đã xem ở đâu đó.Có một bà mẹ , khi con trai ở xa gọi điện về hỏi mẹ có khỏe không, bao giờ vẫn là câu trả lời cũ rích"Mẹ khỏe...mẹ khỏe...con an tâm đi, đừng lo gì cho mẹ...!" Và...cho tới một ngày, bà đã phải ghìm cơn ho xe ngực  để có thể hồ hởi nói chuyện với con trai, bà đã ra đi sau lần cha sẻ ấy, bà không muốn con phải bận lòng.
Mình không cao cả như thế, nhưng mình cũng không muốn con trai phải lo âu  khi nghĩ về mẹ, con hãy luôn bình an , thanh thản nơi đất khách quê người, con hãy phấn đầu vì tương lai, vì những ước mơ của thời trai trẻ.Dù xa xôi , nhưng mãi mãi mẹ vẫn bên con trong suốt cuộc đời này.
Vói mẹ con là tất cả đấy con iu.
Hãy yên tâm và đừng lo gì cho mẹ, mẹ vẫn khỏe con à!





Sáng nay , con trai từ phương xa gọi điện về :" Tuần sau con về, con đã mua đồ cho Mẹ, nhưng Mẹ thích gì , mẹ muốn mua gì nữa để con mang về". Mình rất vui vì sắp gặp được con sau bao ngày xa cách " Mẹ không thiếu gì đâu, mẹ cũng không thích gì hết, đồ con gởi về mẹ vẫn chưa đụng tới, con cứ để dành tiền phòng thân khi còn đang xa mẹ, con an tâm , cần gì mẹ sẽ nói với con mà..."

Mình chợt nhớ đã xem ở đâu đó.Có một bà mẹ , khi con trai ở xa gọi điện về hỏi mẹ có khỏe không, bao giờ vẫn là câu trả lời cũ rích"Mẹ khỏe...mẹ khỏe...con an tâm đi, đừng lo gì cho mẹ...!" Và...cho tới một ngày, bà đã phải ghìm cơn ho xé ngực để có thể hồ hởi nói chuyện với con trai, bà đã ra đi sau lần chia sẻ ấy, bà không muốn con phải bận lòng.

Mình không cao cả như thế, nhưng mình cũng không muốn con trai phải lo âu khi nghĩ về mẹ, con hãy luôn bình an , thanh thản nơi đất khách quê người, con hãy phấn đầu vì tương lai, vì những ước mơ của thời trai trẻ.Dù xa xôi , nhưng mãi mãi mẹ vẫn bên con trong suốt cuộc đời này.

Vói mẹ con là tất cả đấy con iu.

Hãy yên tâm và đừng lo gì cho mẹ, mẹ vẫn khỏe con à!

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

CHẠNH NHỚ MÙA XƯA




*



 Trời hiu hiu…
Gió hiu hiu…
Cơn gió mồ côi không đủ làm trưa hè dịu mát
Con gà mái dắt con bực mình xù lông ểnh mông kếu táo tác
Lũ ve giật mình thin thít trốn…im re.

Tôi lại thấy mình chọi đáo dưới hàng me
Lớ ngớ nhờ đám bạn trai leo tìm quả chín
Vẫn đường làng quanh co, giậu nhà ai mồng tơi leo kín
Phượng cháy rợp trời nôn nã một lời ve

Tôi nhớ mưa đầu mùa, dế gáy te te
Lũ trẻ con chồm hổm chồm hôm bên vài chiếc lon rỉ sét
Bá cổ vung tay tranh nhau hò hét
Cái màn đá dế cũng xôm ghê!

Tội nghiệp vô cùng đám trẻ chân quê
Tóc cháy vàng hoe mình đen nhem đen nhẻm
Quà ban trưa là những củ khoai cháy xém
Giành nhau…vậy mà ngon

Mùa hè thật hiền như quả bần non
Nhúm muối chuyền tay , nhăn mặt nhăn mày vì vị chua vị chát
Con kênh xanh hè nhau ra tắm mát
Chọi bùn té nước ghẹo nhau…

Đã có một thời như thế đễ xôn xao
Tôi nhớ cơn mưa đầu mùa trời âm âm tiếng sấm
Sợ mẹ không cho dầm mưa ra tắm
Nên cứ giả vờ hứng nước đổ đầy lu

Bây giờ không còn lãng mạn tiếng ve ru
Nhức mỏi đôi vai đời ngược xuôi cơm áo
Sao bỗng nhiên lòng nghe đau đáu
Tiếng dế đầu mùa gợi nhớ hạt mưa xanh

Thì thôi…thì thôi…ngày tháng loanh quanh
Rắc hết trong ta từng bụi xương mục rữa
Muộn màng không…còn lại đây một nửa
Một nửa chân trời …khao khát lá diêu bông

Qua bến sông rồi con sáo có ai mong…?...!

P/S: " Đôi khi nắng qua mái hiên làm tôi nhớ ..." ( TCS)
                         Quyên Xưa.

* Hình ảnh: nguồn trên NET

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

THÁNG TƯ...TÔI !






Nắng tháng tư nở bùng hoa Phượng
Mùa hè cong mình đội nắng đổ vàng sân
Tháng tư trong ngần
Như cái chớp mắt dỗi hờn em chiều nao rưng khóc
Tháng tư thơm ngát  Dưa Gang sợi ngang sợi dọc
Thốt Nốt thơm nồng từng giọt gọi  Hè ơi.

Ngày tháng mù khơi
Tháng tư tưởng ngủ quên từ nơi nào xa lắc
Vật vã đi qua bao ghềnh đời trúc trắc
Len lén một mình tôi khóc tháng tư tôi..

Len lén một mình thôi
Tôi xót xa nhìn Mẹ Cha tần tảo
Địa vị lợi danh chỉ là hư ảo
Vỡ nát ruộng cày vỡ nát  mộng đời trôi

Là khúc sông dài nơi nước mặn xa xôi
Cha bao bãi bồi để nuôi từng cây mắm
Hàng đước chen chân hoa vàng rơi lấm tấm
Giọt mồ hôi buồn cha chôn một thuở ngựa xe

Sáng mờ trời con gà chưa gáy le te
Mẹ đã ra đồng thăm lúa đang thì con gái
Đất phèn chua  không cho nhiều cây trái
Lúa cấy một mùa … nhà trống… nắng đu đưa

Con cá rô đồng buồn bực giữa lung trưa
Quảy đuôi chờ mồi nghe chiều qua bỏng rát
Ruộng cằn khô chờ hạt mưa tưới mát
Chú dế thập thò chờ mầm cỏ xanh mơ

Là tiếng khóc chào đời của con thơ
Tiếng sấm đầu mùa rền vang trong cơn đau quăn thắt
Sóng Gành Hào âm âm chiều quay quắt
Nát mềm thịt da tôi

Nước mắt mềm môi…mềm môi…
Mưa lấp đời tôi , vạt bùn trơn lem lấm
Vạt áo nâu phai …chuyện nhà nông lạ lẫm
Một nách con khờ một cõng lấy đa đoan

Tháng tư trôi dài theo tiếng sóng mênh mang
Ba Mẹ ngủ yên sau một đời vất vã
Con lớn khôn theo mùa ve ra rả
Lá xác xơ đời còn lại tháng tư tôi
……………………………..

Tháng tư bây giờ ngày tháng êm trôi
Xếp lại hanh hao ủ thành men rưng rức
Cỏ úa bùng lên sau từng đêm thao thức
Đợi mưa đêm

Tháng tư thật hiền sau những lần trượt ngã không tên
Đá sỏi như mềm hơn nghe tình ca tôi hát
Sóng duềnh lên… lặng im lời thì thầm của cát
Mơn man…mơn man…

Tháng tư chùng chình nỗi nhớ  xôn xang
Nhặt lửa Phượng giăng rợp trời miền phù sa châu thổ
Ai ngân nga câu Hoài Lang Vọng Cổ
Hạt gạo thơm lừng bên nồi  mắm cá  Ba Sa

Tháng tư về rồi… tất bật đồng xa
Châu Giang rộn ràng tiếng thoi đưa lách cách
Cô gái Chăm đẹp nao lòng viễn khách
Châu Đốc rạng ngời chiều xuống ngã ba sông

Tháng tư về rồi…gom một chút trời trong
Thả cánh diều xưa bay về miền ký ức
Tháng tư ơi…lòng thôi ray rứt
Xa lắm chân trời…khao khát tháng tư xanh…!

                             Cho ngày tháng giao mùa tháng tư
                                                 Quyên Xưa




Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

NÓI VỚI CON TRAI CHÂU HẢI ĐĂNG.


Hình ảnh: THẦM THÌ VỚI HẢI ĐĂNG!

 Châu Đốc, đêm 20.3.2013
Hải Đăng thương yêu của mẹ.
Gần 12 giờ đêm rồi đó con ! Mẹ vẫn ngồi gõ từng dòng cho con bằng tất cả yêu thuơng không bao giờ cạn nguồn trong Mẹ..Chỉ còn vài ngày nữa thôi, thằng Cu Ty của Mẹ sẽ giã từ cuộc sống độc thân để thực sự trở thành một bờ vai nương tựa của gia đình. Hạnh phúc, lo âu…buồn vui lẫn lộn, Mẹ như tơ vò trăm mối, muốn nói với con thật nhiều mà sao Mẹ lại không thể nói được điều gì . Bây giờ , giá mà có con bên cạnh , Mẹ sẽ lặng lẽ ôm con vào lòng như những lần về thăm Mẹ, dù đã lớn khôn , con cũng đã từng  như thế…Ty ơi !
Mẹ vẫn không sao ngủ được, tự nhiên những hình ảnh ngày con còn thơ lại lần lượt tìm về , như từng thước phim sinh động , rạch ròi đến nổi Mẹ tưởng chừng như vừa mới hôm qua.
Nhà mình lúc ấy chỉ có 4 người ; Bà Ngoại, Mẹ , anh hai Cu Tý và con Cu Ty..Với đồng lương giáo viên thời bao cấp , Mẹ đã phải thức khuya dậy sớm làm kinh tế phụ để gia đình nhỏ của mình không phải bữa đói bữa no..Chưa hết cấp 1, hai thằng con trai của Mẹ đã biết phụ Mẹ trông hàng cà phé phụ Ngoại mỗi khi Mẹ công tác vắng nhà, nhà cửa mỗi lần Mẹ về đều sạch sẻ , gọn gàng vì tụi con đã biết chia nhau công việc để Mẹ vui lòng. Một chuồng gà, vài liếp rau xanh, bờ ao đầy bông súng trắng, giàn mướp nở vàng bông quẩn quanh nhiều ong bướm…chỉ chừng đó thôi…chừng đó thôi…nghèo nhưng mẹ con ta vẫn sống vui vẻ , yêu thương suốt một đoạn đường dài.
Bà con chòm xóm vẫn khen tụi con ngoan giỏi và có hiếu với Mẹ và Ngoại. Người ta thường dạy lũ trẻ cạnh nhà  bằng câu : “ Xem hai thằng con của cô giáo kia, con trai mà con gái cũng không bằng…” Mẹ sung sướng biết chừng nào khi mọi người nghĩ về các con như thế. Cu Tý , Cu Ty của Mẹ lại có nhiều tài lẽ, hôm nào không đi học, hai đứa lại xách thùng ra kênh mò cà bống dừa, những con cá bống đen , tròn lẵn nấp trong các bập dừa nước, vậy mà tụi con mò bắt rất tài tình.Con còn nhớ dì Tư Mên không, dì ấy vẫn thường nói : “ Thằng Tý và Ty ôm thùng ra kênh thì cá đã bắt đầu khóc rồi”. Nhiều hôm bắt được nhiều cá, con xin mẹ để chía cho cho mấy thằng nhóc luôn đi theo và râm rấp nghe lời anh Ty, anh Tý , con của mẹ ngày ấy đã chứng tỏ  khả năng thủ lĩnh  của mình rồi.!
 Hai anh em rất thương yêu nhau, nhưng vẫn có những lúc bốc đồng cãi nhau, thậm chí còn đánh nhau. Những lúc như thế, Mẹ quất cho mỗi đứa mấy cây rồi lặng lẽ ra bờ sông Cổ Chiên ngồi khóc một mình.Hai đứa vừa khóc vừa lẽo đẽo chạy theo Mẹ. Anh hai con chỉ ôm mẹ mà thút thít , còn con thì luôn miệng : “ Mẹ ơi mẹ tha tội cho con , con sẽ không bao giờ dám đánh nhau với anh hai nữa, con biết lỗi của con rồi…”Hơn hai mươi mấy năm đã qua…biết bao dời đổi , biết mấy thăng trầm …hai thằng con yêu quý của Mẹ giờ đã lớn khôn , thành đạt, nhưng Ty ơi mẹ vẫn không quên tiếng nức nở của hai con, tiếng khóc ấy, ánh mắt ấy đã giúp mẹ biết bao lần phải gượng đứng lên trên dòng đời gian truân , cay nghiệt. Ôi! Ấm áp làm sao một thuở của mẹ con mình…!
Con dù lớn vẫn là con của Mẹ
Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con. *( Chế Lan Viên)
Thế đó, mẹ của con lơ ngơ như thế đó. Mỗi khi điện thoại cho con để dặn dò , nhắc nhở con một chuyện gì , y như rằng mẹ nghe lại điệp khúc của con : “Mẹ yên tâm đi…mẹ đừng lo…con lớn rồi mà…”  Không lâu nữa, khi có con , con sẽ hiểu  mẹ yêu con đến dường nào. Cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay ,  con vẫn là thằng Cu Ty bé bỏng của mẹ…mãi mãi suốt cuộc đời của mẹ , con ơi!

Đến chừng con hiểu ra thì mẹ đã ở một nơi nào xa lắc. Không còn Mẹ để lâu lâu vẫn hát ru con:
“…Rồi một mai con đã lớn khôn rồi
      Con thôi thơ ấu ới à
      Mẹ rời mau
      Mẹ rời chiêm bao
      Đời mẹ ru con bao lâu mỏi mòn
      Nên lâu cũng mỏi mòn
      Bây giờ mẹ nằm 
      Lá đổ ngoài sân…
      Mẹ ru con ngủ…”    *(TCS)
Cố lên nhé, Cu Ty của Mẹ, hãy cố gắng giữ gìn và vun đấp gia đình nhỏ của con , Hãy dạy con của con biết đứng lên sau bao lần vấp ngã bằng tất cả nghị lực của mình.Hãy truyền cho chúng ngọn lửa niềm tin bằng con tim luôn cháy bỏng yêu thương…Mẹ tin rằng con sẽ làm được điều đó vì bao giờ con vẫn là thằng Cu Ty ngoan giỏi của mẹ, phải vậy  không con?
Mẹ cầu nguyện cho con một mùa cưới an lành,  hãy chia sẻ, cảm thông và yêu thương nhau con nhé!
                              Mẹ yêu con nhiều lắm con iêu.
                                             Mẹ QX




Châu Đốc, đêm 20.3.2013

Hải Đăng thương yêu của mẹ. 

Gần 12 giờ đêm rồi đó con ! Mẹ vẫn ngồi gõ từng dòng cho con bằng tất cả yêu thuơng không bao giờ cạn nguồn trong Mẹ..Chỉ còn vài ngày nữa thôi, thằng Cu Ty của Mẹ sẽ giã từ cuộc sống độc thân để thực sự trở thành một bờ vai nương tựa của gia đình. Hạnh phúc, lo âu…buồn vui lẫn lộn, Mẹ như tơ vò trăm mối, muốn nói với con thật nhiều mà sao Mẹ lại không thể nói được điều gì . Bây giờ , giá mà có con bên cạnh , Mẹ sẽ lặng lẽ ôm con vào lòng như những lần về thăm Mẹ, dù đã lớn khôn , con cũng đã từng như thế…Ty ơi !

Mẹ vẫn không sao ngủ được, tự nhiên những hình ảnh ngày con còn thơ lại lần lượt tìm về , như từng thước phim sinh động , rạch ròi đến nổi Mẹ tưởng chừng như vừa mới hôm qua.

Nhà mình lúc ấy chỉ có 4 người ; Bà Ngoại, Mẹ , anh hai Cu Tý và con Cu Ty..Với đồng lương giáo viên thời bao cấp , Mẹ đã phải thức khuya dậy sớm làm kinh tế phụ để gia đình nhỏ của mình không phải bữa đói bữa no..Chưa hết cấp 1, hai thằng con trai của Mẹ đã biết phụ Mẹ trông hàng cà phé với Ngoại mỗi khi Mẹ công tác vắng nhà, nhà cửa mỗi lần Mẹ về đều sạch sẻ , gọn gàng vì tụi con đã biết chia nhau công việc để Mẹ vui lòng. Một chuồng gà, vài liếp rau xanh, bờ ao đầy bông súng trắng, giàn mướp nở vàng bông quẩn quanh nhiều ong bướm…chỉ chừng đó thôi…chừng đó thôi…nghèo nhưng mẹ con ta vẫn sống vui vẻ , yêu thương suốt một đoạn đường dài.

Bà con chòm xóm vẫn khen tụi con ngoan giỏi lại có hiếu với Mẹ và Ngoại. Người ta thường dạy lũ trẻ cạnh nhà bằng câu : “ Xem hai thằng con của cô giáo kia, con trai mà con gái cũng không bằng…” Mẹ sung sướng biết chừng nào khi mọi người nghĩ về các con như thế. Cu Tý , Cu Ty của Mẹ lại có nhiều tài lẽ, hôm nào không đi học, hai đứa lại xách thùng ra kênh mò cà bống dừa, những con cá bống đen , tròn lẵn nấp trong các bập dừa nước, vậy mà tụi con mò bắt rất tài tình.Con còn nhớ dì Tư Mên không, dì ấy vẫn thường nói : “ Thằng Tý và Ty ôm thùng ra kênh thì cá đã bắt đầu khóc rồi”. Nhiều hôm bắt được nhiều cá, con xin mẹ để chía cho cho mấy thằng nhóc luôn đi theo và râm rấp nghe lời anh Ty, anh Tý , con của mẹ ngày ấy đã chứng tỏ khả năng thủ lĩnh của mình rồi.!

Hai anh em rất thương yêu nhau, nhưng vẫn có những lúc bốc đồng cãi nhau, thậm chí còn đánh nhau. Những lúc như thế, Mẹ quất cho mỗi đứa mấy cây rồi lặng lẽ ra bờ sông Cổ Chiên ngồi khóc một mình.Hai đứa vừa khóc vừa lẽo đẽo chạy theo Mẹ. Anh hai con chỉ ôm mẹ mà thút thít , còn con thì luôn miệng : “ Mẹ ơi mẹ tha tội cho con , con sẽ không bao giờ dám đánh nhau với anh hai nữa, con biết lỗi của con rồi…”Hơn hai mươi mấy năm đã qua…biết bao dời đổi , biết mấy thăng trầm …hai thằng con yêu quý của Mẹ giờ đã lớn khôn , thành đạt, nhưng Ty ơi mẹ vẫn không quên tiếng nức nở của hai con, tiếng khóc ấy, ánh mắt ấy đã giúp mẹ biết bao lần phải gượng đứng lên trên dòng đời gian truân , cay nghiệt. Ôi! Ấm áp làm sao một thuở của mẹ con mình…!
Con dù lớn vẫn là con của Mẹ
Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con. *( Chế Lan Viên)

Thế đó, mẹ của con lơ ngơ như thế đó. Mỗi khi điện thoại cho con để dặn dò , nhắc nhở con một chuyện gì , y như rằng mẹ nghe lại điệp khúc của con : “Mẹ yên tâm đi…mẹ đừng lo…con lớn rồi mà…” Không lâu nữa, khi có con , con sẽ hiểu mẹ yêu con đến dường nào. Cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay , con vẫn là thằng Cu Ty bé bỏng của mẹ…mãi mãi suốt cuộc đời của mẹ , con ơi!

Đến chừng con hiểu ra thì mẹ đã ở một nơi nào xa lắc. Không còn Mẹ để lâu lâu vẫn hát ru con: 
“…Rồi một mai con đã lớn khôn rồi
Con thôi thơ ấu ới à 
Mẹ rời mau 
Mẹ rời chiêm bao 
Đời mẹ ru con bao lâu mỏi mòn 
Nên lâu cũng mỏi mòn 
Bây giờ mẹ nằm 
Lá đổ ngoài sân… 
Mẹ ru con ngủ…” *(TCS) 

Cố lên nhé, Cu Ty của Mẹ, hãy cố gắng giữ gìn và vun đấp gia đình nhỏ của con , Hãy dạy con của con biết đứng lên sau bao lần vấp ngã bằng tất cả nghị lực của mình.Hãy truyền cho chúng ngọn lửa niềm tin bằng con tim luôn cháy bỏng yêu thương…Mẹ tin rằng con sẽ làm được điều đó vì bao giờ con vẫn là thằng Cu Ty ngoan giỏi của mẹ, phải vậy không con?

Mẹ cầu nguyện cho con một mùa cưới an lành, hãy chia sẻ, cảm thông và yêu thương nhau con nhé!
Mẹ yêu con nhiều lắm con iêu. 


Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

HOA HỒNG CHO BẠN BÈ TÔI.

Hình ảnh: HOA HỒNG CHO BẠN BÈ TÔI.

Cả một đời chưa hề biết đến Valentin
cái thời tuổi trẻ của bọn tôi làm gì có một ngày để nôn nao như thế
cứ lặng lẽ dán những con tem trên những bìa thư ...mong sao đừng đến trễ
ngóng chờ người đưa thư.

Qua rồi ngày tháng vô tư
tất bật ngược xuôi theo guồng quay cơm áo
con bé ngày xưa vốn rất ư ngổ ngáo
lá rớt theo mùa vùi lấp tuổi xuân tôi...!

Bèo giạt mây trôi
sông mang phù sa theo lỡ bồi năm tháng
Bằng Lăng trổ bông không còn nghe lãng mạn
câu thơ buồn như tiếng vạc rơi nghiêng.

Lắc lư đời truân chuyên
tôi quên tôi từ khi nào lâu lắm
mưa hắt hiu mảnh đời tôi lấm tấm
chằng đụp vệt vá khâu.

Còn lại gì ngoài dọc ngang vết sẹo hằn sâu
tôi thản nhiên đi qua từng vũng lầy ký ức
bàn tay ráp khô một đời quen cơ cực
huyền ảo hoa hồng nhấn nhá lại niềm tin

Rất lạ...rất đẹp...rất xinh...
hoa hồng và sô cô la ngọt ngào như bản tình ca từ bạn bè tôi đang ngân lên réo rắt
vui đi tôi dù đời bao trúc trắc
đừng hững hờ ngày tháng chẳng dài lâu...
đừng hững hờ ngày tháng có bao lâu...?
............
Quyên Xưa


Cả một đời chưa hề biết đến Valentin
cái thời tuổi trẻ của bọn tôi làm gì có một ngày để nôn nao như thế
cứ lặng lẽ dán những con tem trên những bìa thư ...mong sao đừng đến trễ
ngóng chờ người đưa thư.

Qua rồi ngày tháng vô tư
tất bật ngược xuôi theo guồng quay cơm áo
con bé ngày xưa vốn rất ư ngổ ngáo
lá rớt theo mùa vùi lấp tuổi xuân tôi...!

Bèo giạt mây trôi
sông mang phù sa theo lỡ bồi năm tháng
Bằng Lăng trổ bông không còn nghe lãng mạn
câu thơ buồn như tiếng vạc rơi nghiêng.

Lắc lư đời truân chuyên
tôi quên tôi từ khi nào lâu lắm
mưa hắt hiu mảnh đời tôi lấm tấm
chằng đụp vệt vá khâu.

Còn lại gì ngoài dọc ngang vết sẹo hằn sâu
tôi thản nhiên đi qua từng vũng lầy ký ức
bàn tay ráp khô mộc đời quen cơ cực
huyền ảo hoa hồng nhấm nhá lại niềm tin

Rất lạ...rất đẹp...rất xinh...
hoa hồng và sô cô la ngọt ngào như bản tình ca từ bạn bè tôi đang ngân lêm réo rắt
vui đi tôi dù đời bao trúc trắc
đừng hững hờ ngày tháng chẳng dài lâu
đừng hững hờ ngày tháng có bao lâu…?
……………………
Quyên xưa

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

ĐƯỜNG THỐT NỐT -ĐẶC SẢN QUÊ TÔI !



Những ai đã từng một lần đến Châu Đốc hay từng đến tham quan vùng Bảy Núi thì không thể không biết đến những sản phẩm như Đường Thốt Nốt, Trái Thốt Nốt, cùng nhiều thứ khác được làm từ lá, từ thân cây Thốt Nốt, một loại cây được trồng rất nhiều ở khu vực 2 huyện Tịnh Biên và Tri Tôn. Từ bao đời cây Thốt Nốt gắn liền với cuộc sống sinh hoạt của người Khmer An Giang.

Cây Thốt nốt có rất nhiều công dụng, hầu như bộ phận nào của cây cũng có thể sử dụng được, như thân cây xẻ gổ làm nhà, làm đồ gia dụng như đũa, muỗng, thước kẻ..... Lá thốt nốt dùng để lợp nhà. Trái thốt nốt và nước thốt nốt là thức uống giải khát tuyệt vời. Nhưng trên hết , người Khmer trồng thốt nốt để làm đường từ nước thốt nốt.

                    ĐƯỜNG THỐT NỐT Ở TỊNH BIÊN CHÂU ĐỐC



Đường thốt nốt làm từ nước rỉ ra ở các cuống hoa thốt nốt. Người ta chặt phần ngọn những cuống hoa, sau đó dùng thùng nhựa hứng nước chảy ra . Một cây thốt nốt có thể cho 30-40 lít nước 1 ngày. Có điều lạ là vào mùa khô hạn, nước thốt nốt tiết ra rất nhiều và rất ngọt, còn mùa mưa thì nước bị lạt đi và ít. Do đó mùa làm đường thốt nốt bắt đầu vào mùa nắng ( ở ĐBSCL chỉ có 2 mùa mưa và nắng thôi )

 
Đồ nghề của thợ leo lên cây cao để lấy nước Thốt Nốt chỉ đơn giản là những chiếc hủ nhựa mà thôi.



Leo cây để lấy nước thốt nốt không phải đơn giản, vì cây rất cao nên người ta buộc những thanh tre chừa các nhánh nhỏ để người leo bước lên thay thế cho thang. Leo thốt nốt rất nguy hiểm vì đôi khi sơ ý trượt chân hay những thanh tre lâu ngày mục gãy... Năm nào cũng có người leo thốt nốt bị ngã, chấn thương cột sống hay sọ não
 
Lấy nước Thốt Nốt từ lúc hừng trời

...Lấy nước khi mặt trời sắp lặn
 
...và... ngay cả trong mưa

Gánh nước Thốt Nốt về nhà

Nước thốt nốt đem về nhà họ phải nấu ngay để chế biến thành đường
Lò nấu đường làm bằng gạch bên ngoài tô đất sét trộn với trấu rất bền.
Họ đun lửa bằng trấu hay lá cây bạch đàn được trồng rất nhiều ở nơi này.
Thợ đứng lò phải khuấy liên tục

Vớt bọt bỏ đi

Khi thấy nước sánh lại, phải bớt lửa lại ngay

Đường đã cô lại, sắp xong rồi

Công đoạn cuối cùng là dùng một cái que đánh thật lâu và đều tay , cho đến khi nào đường cô đặc và trắng lên mới xong. Đây là công đoạn vất vả không kém gì leo cây lấy nước Thốt Nốt.

Bình quân một chảo nước thốt nốt đầy  khoảng 40 lít nước cho ra chừng 9-10 kg đường thốt nốt nguyên chất


Đường lỏng được đổ thành từng tán hình trụ trong những khuôn được làm từ những lon sửa bò hay lon bia cắt thành hình vòng tròn đặt trên một nền phẵng. Quá trình nguội dần của đường trong tự nhiên cũng là lúc mà chúng kết tinh lại thành những tinh thể mịn. Nếu cắn thử một miếng đường thì cảm giác của vị ngọt và béo của những hạt đường thốt nốt tan bên trong miệng sẽ là một hương vị khó quên của những khách phương xa.
 
H06_Dong_goi_bang_la_thot_not.jpg

Đóng gói đường bằng chính lá cây thốt nốt

 Trong những chuyến hành hương về miền Tây tham quan miếu Bà Chúa Xứ Núi Sam để cầu lộc mùa xuân, du khách thường hay ghé qua chợ Châu Đốc để mua 2 đặc sản nổi tiếng là đường thốt nốt và mắm Châu Đốc. Những tán đường được gói bằng lá thốt nốt hay trong bao nhựa được hút chân không trông rất bắt mắt trên các cửa hàng khiến du khách không thể nào bỏ qua khi ghé thăm chợ Châu Đốc. Loại đường này nếu ăn cùng với dưa gang ướp lạnh sẽ là món giải nhiệt tốt nhất trong mùa nắng hạn. Cắn một miếng đường, và một miếng cơm nguội sẽ tạo một cảm giác khó quên trong lúc đói lòng. Nếu muốn kho cá hoặc nấu chè đậu xanh thì chọn loại đường chảy chứa trong những hủ nhựa nhỏ xinh xắn. Lúc đó nồi cá kho hay nồi chè sẽ có một hương vị độc đáo khác hẳn khi nấu bằng đường cát trắng.Mắm Châu Đốc nổi tiếng trong và ngoài nước cũng là nhờ được chao bằng loại đường thốt nốt này. Hương vị của đường thốt nốt tạo nên mùi vị đặc trưng của từng loại mắm như mắm thái, mắm lóc, mắm trèn, mắm sặc....mà những nơi khác không thể nào sánh kịp. Ngoài ra du khách còn có thể mua nguyên cả buồng trái thốt nốt hay nước thốt nốt đóng chai đem về làm quà cho người thân. Đây cũng là những kỷ niệm khó quên trong một lần ghé qua vùng đất Châu Đốc quê tôi !

*Nguồn từ: Lâm Thanh Quang :Đời sống & Phong tục
                  :một số tin từ Net