Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

LỜI BIỂN VỌNG VỀ.




LỜI BIỂN VỌNG VỀ !
Lũ chưa về
Mùa nước lớn chưa lên
Điên Điển chưa vàng bông
Con cá Linh chưa lạc Mẹ...
Biển quê hương bọn rợ nô bao phen ngấp nghé
Sông Hậu  bỗng  đùng đùng  dậy cơn sóng biển Đông
Nghìn năm  qua từng giọt máu cha ông
Chảy từ biển đông về miền phù sa châu thổ
Mắt Mẹ quầng theo từng con sóng vỗ
Con miệt mài ghì tay súng đảo xa
Len Đao, Cô Lin, Gạc Ma
Những cái tên đã đi vào lịch sử
Những cái chết hoá thành bất tử
Chưa nụ hôn đầu anh vội vã ra đi...
Còn  chờ đợi điều chi
Chỉ có dân ta giữ lấy biển ta 
Vùng lên đi ! Vùng  lên đi !
Quét sạch bọn giặc tàu đã 13 lần thua quân ta xiểng niểng
Gác  lại mọi tình riêng cùng nhau lên tiếng
Muôn triệu tấm lòng Tổ Quốc gọi ta nghe
Tháng năm rồi 
Phượng đỏ ran trời sôi sục lời ve
Bừng  bừng lửa thiêng đốt bọn tàu cháy cùng giàn khoan quân cướp nước
Ngẩng  đầu lên theo dấu chân phía trước
Biến  căm thù thành bảo lửa mưa bom
Bọn ngoại lai lại một lần cúi chạy lom khom
Như ngày xưa Thoát Hoan phải chui vào ống đồng trốn về Tàu nhục nhã
Việt Nam oi! Việt Nam là tất cả!
Lũ chưa về
Sao bừng bừng nổi sóng biển Đông !
QX


Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014




THÁNG TƯ TÔI !
tháng  tư tôi ngập ngụa mặt trời
chiều  qua chiều trong cơn bỏng rát
tháng  tư tôi những vần thơ vỡ rời tan nát
giọt cà phé buồn như ngã ba đường đứng đợi cơn giông

tháng tư tôi lóng ngóng chiều trong
thơm ngát hương  xoài đường trưa đầy hoa nắng
tháng tư tôi suy tư bạc màu đêm trắng
cỏ khát ven đường cào xước giọt mưa đêm

tháng tư tôi mùa thương bỏ lại bên thềm
lặng lẽ tiếng đàn khuya chờ ai lạc loài lau lách
thạch sùng lim dim buồn tênh một mình trên vách
chờ nốt mi rời trầm lắng muộn màng thôi

tháng tư bỗng thèm chốn cũ mồ côi
lang thang chiều nghe mùi rơm mới đốt
ngày qua ngày mai một
xin nhặt lại  chiều một thuở tuổi mười lăm

tháng tư ơi...
tháng tư buồn xa xăm
Ngọ* về đâu hàng cây gầy xơ xác
tôi còn đây bàn chân nghe khô rát
tháng tư mệt nhoài 
thương lắm...
tháng tư tôi...!!!
QX

* Ngày xưa Hoàng Thị ( thơ Phạm Thiên Thư, Phạm Duy phổ nhạc)

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

TỰ TÌNH 3 !

TỰ TÌNH 3 !
Chờ một chuyến bay
đêm không nghe vội vã
đêm chơi vơi chi lạ
lạnh buồn từng ngón tay

ta về mùa có hay
bài thơ trơ mắt đỏ
chiều đông nhàu cơn gió
tóc thề giờ đã phai

cuộc tình ta trót vay
sóng duềnh trăm nỗi nhớ
biển nghìn năm trăn trở
trả một đời hư vô

lăn lốc buồng tim khô
giữ dùm ai , ai biết
mùa ve xưa ly biệt
bạc  màu áo trắng bay

nhặt sợi nhớ giêng hai
se nỗi buồn khô rát
ta tìm ta ngơ ngác
nhưng nhức bờ tim đau

thôi nhé...mùa đông qua mau
hàng cây trơ khắc khoải
đừng chờ ta trễ nãi
bỏ lại bên đường...len lén nụ hoa xuân

lại một lần đi ! chồn chân !
ta cần cù điêu khắc
dấu hằn thêm khô trấc
bạc đầu chiều lắt lay

trăng mắc cạn đời nhau
quay về ta trả hết
đời từ bi mỏi mệt
cơn sốt chiều miên man

đời thênh thang
gió mênh mang
mây lang thang
ta chao chác chiều vàng...!
QX




Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014

TỰ TÌNH 2 !







TỰ TÌNH 2
Ngày tháng dần trôi
Xuân còn đâu nữa 
Tình treo song cửa
Lạnh bờ mi ngoan

Tìm chút bình an
Dù có muộn màng
Trăm người quen đấy
Ai người nghiêng vai

Ngày dài chia sớt
Đêm nghe mưa rớt
Trên mái tình nghiêng
Đời lắm truân chuyên

Một lần sang sông
Con sáo vào lồng
Làm sao em dám
Mơ bầu trời xanh

Còn chút ngọt lành 
Thì thôi gởi gió
Lặng im không ngõ
Chỉ chừng ấy thôi...
.....
Chỉ chừng ấy thôi ....!!!
QX

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

TÍCH TẮC...GỌI BÌNH AN !



TÍCH TẮC...GỌI BÌNH AN
khi con tim run rẫy mong manh và dòng đời cứ cuốn xoay vô tình nghiệt ngã
khi con tim như hoá đá
ta vẫn muốn ôm đàn lặng lẽ hát tình ca
tháng mười hai hờ hững trôi qua
từng tờ lịch cuối cùng rơi nhịp buồn hiu hắt
ta nhớ phố ven sông chiều trong ngăn ngắt
tim tím ven đường Bằng Lăng thổn thức ngóng chờ ai
ta sẽ về thức một đêm say
ấm áp mùa xuân bập bùng bên ánh lửa
ta sẽ hát thật vang mặc trời nghiêng ngữa
quên hết sự đời ....như cơn gió đi hoang
cuối cuộc đời ta chỉ muốn lang thang
tóc xoã gió bay chân trần tìm về chốn quạnh hiu bình  yên nghe con tim ca hát
sau bao mùa bỏng rát
thắp lửa tim mình khao khát gọi mùa xưa
bây giờ  nắng đã vàng chưa
vàng như nỗi nhớ già nua ta vẫn hay gởi về chốn ấy
lẩm cẩm trong ta mùa về như thế đấy
chợt nhớ...chợt buồn... chợt khóc nắng chiều xa
.....
quẳng hết chuyện ngày qua
ta về bình yên tìm yêu thương thật hiền như cổ tích
tìm lại  ta vùi sâu trầm tích
một góc thiên đường...
tắc tích ...
đợi chiều sang...
bình an...
bình an...!

QX

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

PHẢI KHÔNG ANH...?

Bài viết tặng N và H , những người yêu nhau và đang xa nhau...



Ảnh: Trần Trọng Hiếu

Em không còn buồn ....rồi mọi chuyện sẽ qua
Khoảng trống không tên vẫn bình yên như mỗi chiều em vẫn thường chờ Anh như thế
Vẫn kể cho Anh nghe lúc em một mình cà phê bên hai chiếc ghế
Giọt đắng giọt buồn...em nếm hết rồi Anh
.......
Đừng dối lòng với lý kẻ loanh quanh
Nước mắt rưng rưng hay nụ cười không sao tròn trĩnh
Ta cứ vờ đi dù ngày say đêm tĩnh
Em cứ hỏi lòng sao lại  trốn đời nhau
Đêm lặng lẽ một mình em cứ hỏi vì sao...
Cánh chuồn vốn mong manh hay vườn tim em không còn nơi cho anh di trú 
Lặng lẽ bay đi quên con đường xưa rêu phủ
Sợi tóc rơi buồn...em không thể để iêu ai
Em không thể vội vàng quên ngày tháng trong tay
Muối mặn Anh ơi và gừng thì cay cay lắm
Con cá quen bơi trong chậu bèo lấm tấm
Thương trái nhãn lồng..đau xót lý chim Quyên
Bây giờ một mình ....mỗi đứa có bình yên
Anh có nghĩ về em khi ngoài kia trời đang giăng giăng gió
Anh có bâng khuâng khi mùa xuân đang qua ngõ
Thương cội mai vàng hiu hắt chỉ mình em
Gió bấc thật buồn...ai cất tiếng ru đêm
"Ầu ơ...tình yêu như cánh chuồn chuồn
khi vui nó đậu ...khi buồn nó bay....! "
.......
Anh sẽ không buồn khi trời ngập nắng mai
Anh có về nhặt chiếc lá thời gian vỗ về em đêm 30 Tết 
Ngày lại vui....
Như không bao giờ hết...
Phải không Anh ...?
QX
Hình ảnh: NNS






Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

THIÊN ĐƯỜNG LẠNH !





Không một nụ mai vàng
không một chút gì báo hiệu xuân sang
thành phố như loài dơi mải mê ngủ đông quên dêm dài giá rét
không đêm nào tôi có được một giấc ngủ sâu  thẳng thét
cứ chập chờn trong mộng mị, chiêm bao
..........
Tôi thương quê nghèo, thương con nắng hanh hao
cơn gió tháng mười hai đủ làm se se nỗi nhớ
có đi xa mới nghe lòng trăn trở
đau đáu một phương trời thao thiết tiếng gà trưa
cuối năm rồi hoa cúc trổ vàng chưa ?
mùa quýt Cấm Sơn đã oằn cây chín đỏ ?
cội mai già có nhiều hoa trước ngõ?
con khướu trong vườn mùa lạnh có ngân nga...???
..........
Lặng  lẽ tôi  tìm một giọng cười rất thực ở quê xa
cái hào sảng hồn nhiên của người miền Tây chơn chất
ơi  thiên đường....ơi...được...mất...
tôi lẻ loi buồn nghe lạnh quá...mình tôi !
.........
Thèm  buổi sáng vĩa hè cà phé bè bạn quá đi thôi
tô bún cá nồng nàn mùi thơm Châu Đốc
những chiếc xe đẩy ban trưa nào me nào cóc...
hàng Tết "xô" đầy dọc lối  Cá Ba Sa
.........
Thiên  đường lạnh...thiên đường xa
không có thiên sứ dịu dàng nào chấp cho ta đôi cánh
những nụ cười thoáng qua ...rất lạnh !
con tim xa cội nguồn ...tình cảm cũng hư hao
thiên đường buồn ...
thiên đường lạnh...
xanh xao...!!!
QX