Thứ Tư, 18 tháng 2, 2015

THƯƠNG TIẾC MỘT NGƯỜI ĐI !




THƯƠNG TIẾC MỘT NGƯỜI ĐI !

Thôi rồi tắt một vì sao !
Người ra đi để trời cao rắc buồn !
Màu Xanh về với cội nguồn
Biển đêm oặn khóc sóng cuồng gọi tên
Người là ngọn gió mông mênh
Người dân xứ Quảng không quên nghĩa tình
Nan y đến quá thình lình
Vì đâu nên nỗi...một mình ra đi
Biêt rằng tử biệt sinh ly
Mà sao nghẹn xót ...!
Còn gì...!
Hỡi ơi...!
............
Xuân về sao ngập lệ rơi ?
Mai như vàng úa, Đào vơi sắc hồng...!
........
Nào là " 3 có 5 không " *
Nào là " cái nhất được lòng dân ta ". *
Lắng nghe khiếu tố gần xa
Cửa nhà rộng mở người ra kẻ vào
Không hứa suông...
Chẳng đón rào...
Nói được làm được ! Tự hào Bá Thanh !
Chưa một lần được gặp Anh
Nhưng tin Đà Nẵng sẽ thành rồng bay
Để rồi nghe nhói chiều nay
Niềm tin vụt tắt Trời cay mắt chiều
Việt Nam nào có đâu nhiều
Một lòng vì nước mọi điều cho dân
Người đem ánh sáng vầng trăng
Gieo đêm huyền diệu trong ngần nước non
Ngàn năm lịch sử sắc son
Việt Nam muôn thuở vẫn còn lưu danh !

Đêm thứ sáu 13.2.15
Quyên Xưa

* là chủ đề chính của cuộc đối thoại trực tiếp giữa Bí thư Thành ủy Nguyễn Bá Thanh, Phó chủ tịch thường trực Trần Văn Minh với các nhà báo và nhân dân thành phố, thông qua chương trình “Cùng chúng tôi đối thoại” của Trung tâm truyền hình VN tại Đà Nẵng được truyền hình trực tiếp...
"5 không”, đó là: Không có hộ đói; Không có người mù chữ; Không có người lang thang xin ăn; Không có người nghiện ma tuý trong cộng đồng; Không có giết người để cướp của.
"3 có”: Có nhà ở; Có việc làm và Có lối sống văn minh đô thị.

* “Cái được lớn nhất là lòng dân”

Điều này được ông Nguyễn Bá Thanh nói tại một buổi nói chuyện với hơn 4.000 cán bộ lãnh đạo, quản lý từ cấp xã, phường đến các quận, huyện và sở ban ngành T.p Đà Nẵng hồi cuối tháng 2/2012.

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

VỀ ĐI ANH!




Anh ạ!
Bây giờ trời đã vào đông, hàng cây trơ buồn đứng cô đơn từng đêm bên ngọn đường vàng hiu hắt, cơn gió lạnh lùng như ngọn roi mềm đau rát quất nhẹ vào tim , nhè nhẹ thôi nhưng đủ làm con tim dại khờ đau nhói.

Em bỗng chợt nhận ra ngày tháng hư hao đã làm mình hoài nghi tất cả và thật lòng em cũng chẳng thể nào vội vã để tin ai.

Đừng bao giờ xem em như con ngốc,dù ở một mảng kiến thức nào đó anh có thể hiểu biết hơn em , im lặng lắng nghe không phải là ngu ngơ để vội tin những gì anh nói. Cánh đàn ông , khi muốn đến với một người phụ nữ vẫn thường than vãn về hạnh phúc hiện tại của mình .

Anh cũng không ngoại lệ, và thật lòng khi nghe anh vô tư than van về người đàn bà đã từng chia ngọt sẻ bùi bao tháng ngày qua trong khi chị ấy đang mang căn bệnh ngặt nghèo, chút tình cảm trong em hình như tan biến, em cảm thấy tội nghiệp cho một kiếp đàn bà và thương hại cho anh quá đổi. Giá như anh mở lòng ra, biết đau theo từng cơn đau , biết cảm thông với tính nết thất thường khi cơn đau hành hạ, biết nghĩ đến tháng năm chịu thương chịu khó của vợ mình trong thuở hàn vi .... có lẽ chúng mình vẫn có thể là bạn tốt của nhau.

Em không quen diễn kịch, không thích dối lừa, ở em yêu ghét rất rạch ròi .
Chỉ mong rằng khi nghĩ về em, anh hãy nhớ về những vần thơ đã một lần gỏ cửa trái tim anh, những vần thơ đã đưa anh trở về một thời lãng mạn tưởng đã ngủ quên trong guồng xoay gạo , tiền , cơm , áo...và...cũng những vần thơ đó đã nhắc anh bổn phận và trách nhiệm với một gia đình.
Hãy hiểu và nhìn lại nha anh !

VỀ ĐI ANH !
Tháng giêng rồi sao anh
em không còn đếm những tờ lịch treo nghiêng
ngày buồn tênh trôi qua hờ hững
mùa đông ngủ vùi trong đám mây bay lững thững
em ngủ vùi trong mộng mị chiêm bao

Một chút gì huyễn hoặc anh trao
em không còn niềm tin để nghe con tim reo vui dù trong khoảnh khắc
hợp tan và được mất
anh đã dại khờ nên vội vàng chết mê chết mệt thơ em !

Anh ạ !
đời là một kịch bản muôn màu có triệu triệu người xem
em không như là thơ...
cũng không là một diễn viên đóng thế
lặng yên nghe anh kể
giả dối..
phỉnh phờ...
toàn những chuyện trên mây!

Đừng chuốc ngọt ngào
con tim em khô cằn không dễ lung lay
một đời hư hao em không còn cơn say chếch choáng
bên nửa mặt trời con sông xưa vẫn còn nghe loáng thoáng
tiếng gọi đò dù đò đã sang sông

Quê nhà bây giờ chắc đã vào đông
bếp lạnh tàn tro vẫn chờ em quay về nhóm lên ngọn lửa
về đi anh, còn có người đàn bà chờ anh bên song cửa
gieo tiếng dữ làm gì dù tình bậu muốn thôi

Em không cần anh xót xa đời ngọn gió mồ côi
xứ lạ, tha hương ...
đôi vai mong manh em vẫn ngẩng cao đầu vươn vai mà bước
về đi anh
đừng khua nỗi buồn lanh canh bằng đêm đen say khước
một chút thơ buồn rồi như gió mong manh...

Về đi anh....!
Về đi anh... !
_____Quyên Xưa_____

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

NỖI NHỚ THÁNG 12




Vậy là chúng mình đã xa nhau hơn hai mươi mấy năm rồi !

Bây giờ, mái đầu đã bạc, con tim đã cằn khô, em vẫn chưa hiểu được vì sao mình lại mất nhau, vì sao em sợ hãi trong nỗi hồn nhiên của thời mới lớn . Anh thật thà, em nhút nhát, anh thực tế, em lãng mạn , mộng mơ...có những điều thật tế nhị cỏn con nhưng lại làm em không thể...và tránh mặt anh một cách dại khờ, để bây giờ em cứ hỏi tại sao...?

Tháng mười hai lại về, em lại thêm nhớ như đã từng da diết không quên.
Con đường Gia Long và thị trấn bình yên không còn đầy ngập những cánh hoa dầu xoay xoay trong gió, công viên ngày xưa nơi em hay đứng ngóng chờ tàu anh cặp bến giờ đã khác xưa nhiều , em không thể tìm lại chút mùa và không gian xưa cũ, chỉ còn vạt nắng hiếm hoi nhạt nhoà và tiếng chuông nhà thờ lảnh lót ngân vang !

Là người ngoại đạo nhưng em vẫn thích cùng anh đi đến giáo đường. Đêm Noel mình đi bên nhau sau giờ tan lễ. Gió lạnh đầy ,tóc em dài ướt nhẹ sương đêm . Cho đến bây giờ em cũng không quên cái cảm giác thật bình yên khi anh nắm chặt tay em .Bàn tay anh ấm áp , mạnh mẻ như bảo rằng hãy yên lòng anh sẽ chở che , em dịu dàng bên anh , ngước nhìn lên trời cao như cố tìm ra hai vì sao cổ tích , nguyện cầu cho mình mãi mãi bên nhau...

Vậy đó mà chia xa..em nghe lạnh nhiều hơn khi tháng mười hai về xôn xao từng hồi chuông đổ , bàn tay ngậm ngùi quay quắt nhớ một bàn tay !

Anh đang ở đâu ? Sau 75 chúng mình hoàn toàn mất hẳn tin nhau, em luôn thầm mong sẽ có một lần vô tình ta gặp nhau khi sợi tóc tàn phai và ngày đang qua đi vội vã, để em còn rưng rưng kể cho anh nghe những nỗi niềm em luôn giấu kín khi ngày đó dại khờ đã trốn khỏi đời anh ....! Sao em lại có thể cố chấp giận hờn trong khi anh vẫn lặng lẽ chờ bên cổng nhà em sau mỗi lần tàu cặp bến....để môt đời nghe hối tiếc miên man.

Và...để được nói một lời xin lỗi dù ngày xưa em chỉ vô tình. Mãi mãi trong em , tháng mười hai vẫn ngọt ngào và bình yên như cuộc tình mình đã có, phải không anh !
____QX____

Tặng Lương Ngọc Thạch HQ 534 trước 1975


Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

CUỐI MÙA THU



Mùa thu chùng chình còn sót lại sau lưng
Cái rét đầu đông lạnh lùng như dao cứa
Mây nhớ ai mà trời như nghiêng ngữa
Người nhớ ai...
Chiều...
Lần lửa...chạnh lòng đau ...!!!

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014


TRÔI...!!!

Trượt dài theo guồng xoáy thời gian
tôi cô đơn làm thân xa xứ
mùa thu vàng thau trong niềm đau ngắt ngứ
mùa thu thật buồn
mùa thu không là thơ

Chiều phai rồi
chiếc lá cũng bơ vơ
con sẻ nâu ngơ ngác gắp hạt mùa rơi nghiêng ngữa
trách chi ta một đời lần lửa
hạnh phúc rã rời vòng vọng tiếng chiều đau

Qua rồi thuở học trò mắt liếc dao cau
câu thơ hồn nhiên như môi cười lúng liếng
bạc phếch trong ta bao lần tim tê điếng
nên chán chê đời - đời bạc trắng như vôi !

Muộn màng nghe thời gian trôi
nghe tàn phai trên vai gầy hoang hoải
trả lại hư không một đời mê mãi
ta giữ cho mình một chút dịu dàng thơ

Đôi khi biết mình ngu ngơ
đôi khi thấy mình như con Dã Tràng bãi đời buồn thiu vẫn cần cù se cát
câu thơ tả tơi và niềm tin mục nát
ôi...
tôi...!

Thì thôi...
thì thôi...
cứ lặng lẽ đi tôi
mùa đang trôi dù thu còn chùng chình rơi chiếc lá buồn cong queo nhàu nhĩ
giấu đi tôi cánh buồm xa khơi và cơn mơ âm ỉ
chấp chới trong chiều
thao thiết cánh diều bay !

Trăm năm tôi đi chưa hết khúc sông dài...!!!
Quyên Xưa










Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

ANH BIẾT KHÔNG ?

Ta quen nhau mùa Thu
mây chiều như sương khói
lời yêu thương đến vội
nên tình buồn bay đi...

Mùa Thu bây giờ kẻ ở người đi
ngơ ngác tìm nhau con tim hoá chai lỳ
gom hết lá vàng rơi xao xác
đốt lửa hong buồn
anh biết không ?

Ta tìm nhau một góc trời trong
đêm xanh xao con nhện rối tơ lòng
tay tìm tay
bàn tay chới với
mê mãi sông dài
tình cũng hoá hư không...

Anh biết không?
Anh biết không?
sen ngát hương dù quanh quất đầm lầy
em mong manh muộn phiền như thế đấy
vẫn hát bên đời
như nắng khát mùa vui.

Gởi cho nhau một chút ngậm ngùi
ta xa xôi như con thú xa bầy từng đêm ghe đại nàn run rẫy
con tim đơn côi ơi
thôi đừng lẫy bẫy
tóc trắng phau rồi...
nhạt nắng...
Anh biết không ...?

Quyên Xưa

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2014

EM TÔI .

EM TÔI. 
Chiều chia sợi nắng mồ côi.
nửa em mộng mị nửa tôi dại khờ

bạc lòng gom lại câu thơ
pha màu áo mới đợi chờ mùa xưa
tên em gọi mấy cho vừa
trắng phơ màu tóc 
đổ thừa thời gian
bình an em nhé bình an
tình riêng đem dấu trăng vàng đáy sông
một thời trả lại hư không
tàn phai chiếc lá diêu bông mất rồi
sông dài nước hững hờ trôi
làm sao giữ lại em tôi thuở nào

giật mình cứ ngỡ chiêm bao...!
QX