Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

NỖI NHỚ THÁNG 12




Vậy là chúng mình đã xa nhau hơn hai mươi mấy năm rồi !

Bây giờ, mái đầu đã bạc, con tim đã cằn khô, em vẫn chưa hiểu được vì sao mình lại mất nhau, vì sao em sợ hãi trong nỗi hồn nhiên của thời mới lớn . Anh thật thà, em nhút nhát, anh thực tế, em lãng mạn , mộng mơ...có những điều thật tế nhị cỏn con nhưng lại làm em không thể...và tránh mặt anh một cách dại khờ, để bây giờ em cứ hỏi tại sao...?

Tháng mười hai lại về, em lại thêm nhớ như đã từng da diết không quên.
Con đường Gia Long và thị trấn bình yên không còn đầy ngập những cánh hoa dầu xoay xoay trong gió, công viên ngày xưa nơi em hay đứng ngóng chờ tàu anh cặp bến giờ đã khác xưa nhiều , em không thể tìm lại chút mùa và không gian xưa cũ, chỉ còn vạt nắng hiếm hoi nhạt nhoà và tiếng chuông nhà thờ lảnh lót ngân vang !

Là người ngoại đạo nhưng em vẫn thích cùng anh đi đến giáo đường. Đêm Noel mình đi bên nhau sau giờ tan lễ. Gió lạnh đầy ,tóc em dài ướt nhẹ sương đêm . Cho đến bây giờ em cũng không quên cái cảm giác thật bình yên khi anh nắm chặt tay em .Bàn tay anh ấm áp , mạnh mẻ như bảo rằng hãy yên lòng anh sẽ chở che , em dịu dàng bên anh , ngước nhìn lên trời cao như cố tìm ra hai vì sao cổ tích , nguyện cầu cho mình mãi mãi bên nhau...

Vậy đó mà chia xa..em nghe lạnh nhiều hơn khi tháng mười hai về xôn xao từng hồi chuông đổ , bàn tay ngậm ngùi quay quắt nhớ một bàn tay !

Anh đang ở đâu ? Sau 75 chúng mình hoàn toàn mất hẳn tin nhau, em luôn thầm mong sẽ có một lần vô tình ta gặp nhau khi sợi tóc tàn phai và ngày đang qua đi vội vã, để em còn rưng rưng kể cho anh nghe những nỗi niềm em luôn giấu kín khi ngày đó dại khờ đã trốn khỏi đời anh ....! Sao em lại có thể cố chấp giận hờn trong khi anh vẫn lặng lẽ chờ bên cổng nhà em sau mỗi lần tàu cặp bến....để môt đời nghe hối tiếc miên man.

Và...để được nói một lời xin lỗi dù ngày xưa em chỉ vô tình. Mãi mãi trong em , tháng mười hai vẫn ngọt ngào và bình yên như cuộc tình mình đã có, phải không anh !
____QX____

Tặng Lương Ngọc Thạch HQ 534 trước 1975


Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

CUỐI MÙA THU



Mùa thu chùng chình còn sót lại sau lưng
Cái rét đầu đông lạnh lùng như dao cứa
Mây nhớ ai mà trời như nghiêng ngữa
Người nhớ ai...
Chiều...
Lần lửa...chạnh lòng đau ...!!!

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014


TRÔI...!!!

Trượt dài theo guồng xoáy thời gian
tôi cô đơn làm thân xa xứ
mùa thu vàng thau trong niềm đau ngắt ngứ
mùa thu thật buồn
mùa thu không là thơ

Chiều phai rồi
chiếc lá cũng bơ vơ
con sẻ nâu ngơ ngác gắp hạt mùa rơi nghiêng ngữa
trách chi ta một đời lần lửa
hạnh phúc rã rời vòng vọng tiếng chiều đau

Qua rồi thuở học trò mắt liếc dao cau
câu thơ hồn nhiên như môi cười lúng liếng
bạc phếch trong ta bao lần tim tê điếng
nên chán chê đời - đời bạc trắng như vôi !

Muộn màng nghe thời gian trôi
nghe tàn phai trên vai gầy hoang hoải
trả lại hư không một đời mê mãi
ta giữ cho mình một chút dịu dàng thơ

Đôi khi biết mình ngu ngơ
đôi khi thấy mình như con Dã Tràng bãi đời buồn thiu vẫn cần cù se cát
câu thơ tả tơi và niềm tin mục nát
ôi...
tôi...!

Thì thôi...
thì thôi...
cứ lặng lẽ đi tôi
mùa đang trôi dù thu còn chùng chình rơi chiếc lá buồn cong queo nhàu nhĩ
giấu đi tôi cánh buồm xa khơi và cơn mơ âm ỉ
chấp chới trong chiều
thao thiết cánh diều bay !

Trăm năm tôi đi chưa hết khúc sông dài...!!!
Quyên Xưa










Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

ANH BIẾT KHÔNG ?

Ta quen nhau mùa Thu
mây chiều như sương khói
lời yêu thương đến vội
nên tình buồn bay đi...

Mùa Thu bây giờ kẻ ở người đi
ngơ ngác tìm nhau con tim hoá chai lỳ
gom hết lá vàng rơi xao xác
đốt lửa hong buồn
anh biết không ?

Ta tìm nhau một góc trời trong
đêm xanh xao con nhện rối tơ lòng
tay tìm tay
bàn tay chới với
mê mãi sông dài
tình cũng hoá hư không...

Anh biết không?
Anh biết không?
sen ngát hương dù quanh quất đầm lầy
em mong manh muộn phiền như thế đấy
vẫn hát bên đời
như nắng khát mùa vui.

Gởi cho nhau một chút ngậm ngùi
ta xa xôi như con thú xa bầy từng đêm ghe đại nàn run rẫy
con tim đơn côi ơi
thôi đừng lẫy bẫy
tóc trắng phau rồi...
nhạt nắng...
Anh biết không ...?

Quyên Xưa

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2014

EM TÔI .

EM TÔI. 
Chiều chia sợi nắng mồ côi.
nửa em mộng mị nửa tôi dại khờ

bạc lòng gom lại câu thơ
pha màu áo mới đợi chờ mùa xưa
tên em gọi mấy cho vừa
trắng phơ màu tóc 
đổ thừa thời gian
bình an em nhé bình an
tình riêng đem dấu trăng vàng đáy sông
một thời trả lại hư không
tàn phai chiếc lá diêu bông mất rồi
sông dài nước hững hờ trôi
làm sao giữ lại em tôi thuở nào

giật mình cứ ngỡ chiêm bao...!
QX

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

BÀI THƠ THÁNG 9




BÀI THƠ THÁNG 9.
Ta nhặt lại thơ mình trôi như mây mùa thu lãng đãng
xa xôi ơi...
đường bay dài ngao ngán
đi loanh quanh ta tìm ta phiêu lãng
tê nhức tim buồn
tháng chín lạnh lùng !
Ôi ...!

Thoắt một múi giờ đã nghe khô quánh bờ môi
con đường ta đi chỉ mùa thu nghiêng vai chờ ai bổi hổi
chiếc lá sai mùa vì đâu nông nổi
một mình thôi....!

Đêm bên này là rực nắng phía bên kia
bạn bè ngồi bên nhau ly cà phê quán vắng
đừng nhớ nhau sợi tóc chạnh lòng thêm trắng
lạc dấu chân rời
tango buồn chơi vơi !

Miếng gừng già nghe cay lắm người ơi
nghĩa nặng tình sâu con sáo bay đi vẫn quay về chốn cũ
tháng 9 rồi con nước còn chưa vơi lũ
xao xác canh gà hạt muối mặn lòng đau

Ví dầu biển rộng trời cao
chiếc lá diêu bông vẫn xuôi dòng dù mùa thu lạc lối
giữ cho nhau một mắt nhìn xa xưa bối rối
lýnh quýnh vụng về như lần hẹn thuở mười lăm

Mai ta về con đường bụi đỏ mù tăm
lại đứng chờ nhau nghe cuối mùa bằng lăng bời bời rơi bên song cửa
tê mỏi bàn chân sau chông gai trần gian sấp ngữa
về lại yên bình nghe cỏ hát du ca

Nên đừng    buồn khi tháng 9 lạnh lùng qua...
Quyên Xưa

PS:Viết trong khoảng thời gian lơ lững giữa bầu trời.




Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

LÀ EM !



Chiều dần phai nắng
mùa muộn rã rồi em...

chim quyên ngơ ngác gọi bầy
nhọc nhằn sau cuộc tỉnh say
mong manh em tôi đôi vai gầy thổn thức
cứ lặng im ray rứt
cứ một mình buồn khóc đi em ...

mệnh đời đã trót lấm lem
con nhện giăng tơ nên đa đoan làm sao em trả dứt
chết điếng nụ cười, nghe nhói đau lồng ngực
quỵ té bên đường
sấp ngửa cuộc tình đau

em bây giờ xanh xao...
em bây giờ hư hao...
như loài ve kiệt khô khi mùa hạ sắp tàn
chênh chao bóng chiều vàng
tôi tìm em lau lách
vẫn chỉ là em dù trần gian mục rách
vẫn thật thà như bông súng bông sen

trả lại đời bon chen
em quay về miền thơ không sân si lừa dối
ôm đàn ru từng đêm tóc rối
bình yên thôi...
.....
Chiều dần phai nắng
mùa muộn rã rồi em ..!
Quyên Xưa