Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

ĐAU !





Đã bao lần đứng trước sân ga
nghe từng hồi còi rúc lên buồn tênh vội vã
bàn tay buông muộn rã
chia ly…

Đời người là những lần di
bỏ lại sân ga chiều đìu hiu phố núi
ta ngựa già - một đời bon chen- lầm lũi
cung đường buồn nơi triền dốc chênh vênh

Đâu rồi một thuở ngông nghênh
xoải vó câu trên đại ngàn xanh ngát
ngửa mặt tung bờm nhìn trời xanh khao khát
chân trời xa

Vỗ về mình bằng giai điệu ngân nga
ta dối lừa ta đêm chơi vơi mộng mị
lạc mất nhau đời cong vênh nhàu nhĩ
cháy mùa Ngâu

Lau lách sông dài ngoảnh lại có gì đâu
ta loay hoay ôm chân mình nghe rừng thu xao xác
gặm cả máu xương tan dần bao khao khát
lộc cộc khua buồn tiếng vó trễ tràng …đau…!

Bạc phếch chiều…
sao còn mãi lao đao…!!!
                   
                  Quyên Xưa




Đăng nhận xét