Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

THÁNG 8...TẮC KÈ HOA...TRĂNG...!




(Hình ảnh:nhiếp ảnh gia Thổ Nhĩ Kỳ Mehmet Karaca)

ta khỏa nỗi buồn âm âm vào mùa thu xa xưa|
nghe rưng rưng chiều lênh đênh mộng mị
chiếc lá xanh xao trốn mùa qua hoen rĩ
ngây ngô chờ...
nắng lõm...
đợi mùa thu....bơ vơ...!

ta tìm gì trong một thoáng ngu ngơ
cây đàn treo nghiêng chờ thời gian hoang phủ
mốc meo mùi hương cũ
xanh rêu…

ta bình thường trong nỗi nhớ lêu bêu
không mặt nạ hình nhân nhìn đời trôi hoang hoãi
xoa nhẹ đôi tay phà hơi ấm từ con tim mê mải
nồng nàn môi ngoan

chẳng kịp nữa rồi…
sao lại phải dối gian
yêu thương đi nghe mùa bùng lên khao khát
ôm đàn rong chơi biển chiều thơm ngát
nu cười thật hiền bật vỡ tháng ngày xanh

chẳng kịp nữa rồi…
run rẫy …
mong manh…
ta con tắc kè hoa thèm trăm năm hóa đá
xanh đỏ vàng nâu theo mùa xoay nghiệt ngã
tim iêu thành lá mục khóc mùa thu

tháng tám trăng tròn …chú cuội muốn đi tu
nhăt hết lá đa kết cầu vồng về trần gian xuống tóc
chị Hằng đa đoan gom màu trăng may cà sa cho chú cuội già ngu ngốc
vào chùa…
quên
cổ tích mùa trăng

con tắc kè hoa vẫn tặc lưỡi
khăng khăng
ôm nỗi quạnh hiu sau vài ba lần con tim chết hụt
nợ nần chi nhau…bàn tay rã mục
rê rắc trăng vàng xem chú cuội trốn đi đâu

tháng tám trăng tròn đem nỗi nhớ vá khâu
rách nát mùa thu ta dại khờ tháng tám
trắng xóa mùa xưa
con tắc kè hoa lảm nhảm
thao thức đêm dài túc tắc giọt mưa đêm

tháng tám trăng tròn…
ru nỗi nhớ dịu êm…

QX
Đăng nhận xét