Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

ANH Ở ĐÂU ?!



ANH Ở ĐÂU ?!
Anh ở đâu khi tôi buồn ?
Hai mươi mấy năm qua hong niềm đau lặng lẻ
Chỉ còn thơ trong nỗi cô đơn tận cùng quạnh quẻ
Chung bước chung đường ...chênh chếch bóng mình tôi !

Anh ở đâu khi tôi ngậm cứng bờ môi ?
Nén lại cơn đau chỉ chực vỡ oà trong buồng tim tê tái
Bao mùa gian nan...sao không là hoa, là trái
Ngọn cỏ xơ buồn thoi thóp nắng trời xanh.

Anh ở đâu khi niềm tin tôi hụt hẩng mong manh ?
Sao không nắm lấy bàn tay lặng yên cùng tôi đi tiếp con đường dù chông chênh ..dù gập ghềnh ...dù có ra sao đi nữa... .
Sao lại vô tư nhìn ước mơ tôi dập dềnh trôi nghiêng ngữa
Lời nói vô tình hằn vết cứa trăm năm !

Anh ở đâu khi bẻn song buồn loài chim thôi hót . Lặng căm !
Thèm một chút ủi an, một chút xíu bờ vai khi chồn chân tê mỏi
Tôi chỉ là tôi, người đàn bà trót giả vờ cứng cỏi
Sâu khuất ngăn đời, đau đớn bóng chiều phai !

Anh là ai...?
Tôi là ai...?
Trên con đường chung đôi chỉ mình tôi tôi biết
Những lầm lỡ gieo neo một đời thêm hối tiếc
Tôi đánh rơi mình trên bãi vắng mồ côi.

Đành thôi !
____Quyên Xưa____

Đăng nhận xét