Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

VÌ EM LÀ...





vì em là bông bưởi bông chanh
rớt xuống vai anh một hôm nào không biết
ôi  nỗi nhớ nhau vì  đâu  mà thao thiết
biền biệt phương trời vàng úa  lá diêu bông

cứ hỏi lòng thuở đó biết còn không
cái thuở mười  lăm với môi cười lúng liếng
mắt  liếc dao cau làm tim ai xao xuyến
xe đạp lò cò... ai lẻo đẻo theo sau

bông bưởi trong vườn giờ thôi hết lao xao
em sang sông ...tóc không còn thơm  mùi hương chanh hương bưởi 
áo tiểu thư nhạt nhoà nắng chiều phai tức tưởi
thương lắm con sào đứng đợi bóng người xưa

phôi pha rồi sớm nắng chiều mưa
em trôi nghiêng theo nhọc nhằn mùa thu tím
Ôi...một đời bàn tay xanh xao tìm kiếm
hạnh phúc chập chờn như bóng  đổ chiều xa

dịu dàng ơi... 
em dịu dàng như chút gió mùa qua
nên cứ mong manh ven sông buồn thân lau lách
em đáng thương ...
hay  đáng trách...!
chọn khúc sông buồn nên đục cả dòng trôi

em dịu dàng nên này mắt này môi 
chẳng thể dối lừa ai...
dù đời như trái đắng
Bìm Bịp kêu...
chiều ơi chiều...
mưa trắng...!
lỡ khúc sông buồn
ta lỡ cả duyên nhau

gọi nhau về trong  cả giấc chiêm bao
rời rã vườn xưa chim chìa vôi chờ ai thôi lích rích
ngơ ngác gọi nhau
đời không như cổ tích
ta mất nhau rồi 
nên cứ mải loanh quanh

em cứ dịu dàng như hương bưởi, hương chanh...!

Quyên Xưa

Đăng nhận xét