Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

CÓ GÌ ĐÂU...! CÓ GÌ ĐÂU...!

Hình ảnh: CÓ GÌ ĐÂU...! CÓ GÌ ĐÂU...!
Có gì đâu sao mình bỗng bâng khuâng
 những hạt cát sau cùng của dòng thời gian đang rớt rơi vội vã
có gì đâu khi nghiêng vai để lại một năm đa đoan vất vả
hít một hơi dài…
lặng lẽ một mình …
nghe oằn nặng… một năm sau.

Có gì đâu …không ai cắt cứa mà đau
chiếc lá vàng khô ôm mùa đông bên vệ đường hiu hắt
chẳng chờ ai mà nắng chiều lơ ngơ không tắt
mùa cợt đùa trên sợi tóc xơ phai

Có gì đâu mà hốt hoảng chiều nay
những làn gân xanh ô dề đã hằn sâu trên tay sợi ngang sợi dọc
từng nơ ron thần kinh dần như khô khốc
cô đơn… ngồi nhớ chiêm bao…!

Có gì đâu vạt nắng muộn màng, vạt nắng hư hao
vạt nắng muốn ngủ yên trong tận cùng sâu thẳm
vạt nắng gọi bình yên dù đời không còn bao lắm
ôi..! vạt nắng muộn màng  tôi…!

Có gì đâu tờ lịch cuối cùng còn níu lại mùa trôi
nghe vó ngựa chồn chân nhịp buồn đêm trở gió
đồng vọng thung sâu lời ăn năn một đời không dám ngõ
xa tít chân trời là khao khát hạt mưa xanh

Có gì đâu…đời vốn dĩ mong manh
như sợi khói đốt đồng chiều nao lạc trôi trong mắt
chim én chao nghiêng trời mùa xuân xanh ngắt
lộc biếc mai vàng hong lại nhé niềm tin

Có gì đâu…rồi sẽ thấy bình minh…
                                           Ngày cuối cùng của một năm
                                                       Quyên xưa



Có gì đâu sao mình bỗng bâng khuâng
 những hạt cát sau cùng của dòng thời gian đang rớt rơi vội vã
có gì đâu khi nghiêng vai để lại một năm đa đoan vất vả
hít một hơi dài…
lặng lẽ một mình …
nghe oằn nặng… một năm sau.

Có gì đâu …không ai cắt cứa mà đau
chiếc lá vàng khô ôm mùa đông bên vệ đường hiu hắt
chẳng chờ ai mà nắng chiều lơ ngơ không tắt
mùa cợt đùa trên sợi tóc xơ phai

Có gì đâu mà hốt hoảng chiều nay
những làn gân xanh ô dề đã hằn sâu trên tay sợi ngang sợi dọc
từng nơ ron thần kinh dần như khô khốc
cô đơn… ngồi nhớ chiêm bao…!

Có gì đâu vạt nắng muộn màng, vạt nắng hư hao
vạt nắng muốn ngủ yên trong tận cùng sâu thẳm
vạt nắng gọi bình yên dù đời không còn bao lắm
ôi..! vạt nắng muộn màng  tôi…!

Có gì đâu tờ lịch cuối cùng còn níu lại mùa trôi
nghe vó ngựa chồn chân nhịp buồn đêm trở gió
đồng vọng thung sâu lời ăn năn một đời không dám ngõ
xa tít chân trời là khao khát hạt mưa xanh

Có gì đâu…đời vốn dĩ mong manh
như sợi khói đốt đồng chiều nao lạc trôi trong mắt
chim én chao nghiêng trời mùa xuân xanh ngắt
lộc biếc mai vàng hong lại nhé niềm tin

Có gì đâu…rồi sẽ thấy bình minh…
                                           Ngày cuối cùng của một năm
                                                       Quyên xưa



Đăng nhận xét