Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

LỤC BÁT CHO MÌNH





Chiều buồn sợi nhớ đong đưa       
ai xui con sáo sông xưa gọi đò
nghiêng nghiêng trong gió câu hò
thương thân một mối tơ vò ruột đau

Lu là ngày tháng hư hao
mùa Thu quay quắt xanh xao môi mềm
vàng phai giọt nắng qua thềm
trắng phơ màu tóc nỗi niềm ai hay…!!!

Chòng chành đời cũng lăn quay
gừng nghe mặn đắng muối cay…nhạt nhòe
rưng rưng bông súng nở xòe
ven sông đom đóm lập lòe gọi nhau

Ví dầu đời trót lao đao
phù vân một kiếp úa nhàu diêu bông
thì thôi nắng đổ triền sông
xót xa chi mấy hư không vẫn là…

Còn đây một chút ngật ngà
lất lay trả nợ Ta Bà cho xong
vàng khô lá cũng xuôi dòng
thiện tai ! hạt cát xoay vòng trầm luân

Đông tàn rồi lại sang Xuân
Thu qua Hè tới bâng khuâng goị chiều
muộn màng một khúc tiêu diêu
Vùi trong mộ úa quạnh hiu phận người

Chỉ còn một thoáng mười mươi
thì thôi hong ấm nụ cười gởi trao
quên rồi ngày tháng hư hao
chiều Thu chim sẻ lao xao hiên nhà

Ôm đàn dạo khúc tình ca
đắng cay, nghiệt ngã chỉ là chiêm bao
bình yên nhé! Những chênh chao
lặng im lên tiếng ngọt ngào sẻ chia

“Trời cao xanh ngắt . ô kìa…!” *
             
               Chớm Đông 2012
                    Quyên xưa
*Tiếng sáo Thiên Thai-thơ Thế Lữ
Đăng nhận xét