Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

ÔNG XÃ ƠI !

123tagged.Com

Ông xã ơi !
Có đôi khi…
Một chiếc lá chao nghiêng , một tiếng chim cu gù giữa trưa hè im ắng…
Một hình ảnh của người lao công thu gom rác cố khom lưng chúi đầu vào trong thùng chứa rác tanh hôi …
Một ánh mắt lo âu , trĩu buồn của cụ già run rẫy  khi  trên tay xấp vé số còn đầy…
Tất cả… đều có thể làm con tim mong manh của vợ chợt nghẹn ứ niềm đau…đau tận cùng đến từng mao mạch…
Lúc ấy , vợ chỉ muốn lặng im để nghe nước mắt ngậm ngùi rót đầy từng ngăn tim  khắc khoải, để nghe tiếng gió trở mình, hạt bụi đời bỗng chốc hóa phù du…!
Đã sống với nhau từng ấy tháng năm, ông xã cũng đã biết vợ đã từ bỏ tất cả để sống  trọn vẹn cho gia đình. Một chiếc ghế HT của ngôi trường thân quen , nồng ấm tình cảm bạn bè. Một đam mê cháy bỏng từng đêm, được dâng cho đời bao lời ca mê đắm…tất cả chỉ là những gì vợ đã khép lại sau lưng, chỉ còn nỗi chòng chành, nao niết khi con thuyền không còn neo bến cũ, thế thôi…
Ông xã đừng buồn khi vợ  ngẩn ngơ  nhìn chùm phượng bói đầu mùa nép mình trong vòm lá non xanh. Một thời  trường lớp ngoan hiền, một thời áo trắng xôn xao bên bạn bè với từng cánh phượng hồng dấm dúi …làm sao vợ không khỏi chạnh lòng…!
Ông xã đừng vội trách hờn khi một giai điệu thân quen nào đó bất chợt thoáng qua, thật khẽ khàng nhưng cũng đủ làm chiều thêm se sắt, thật nhẹ nhàng  sao nghe rách nát bóng hoàng hôn…!
Ông xã ơi!
Vợ thừa biết rằng chúng ta đã trải qua những tháng ngày cơ cực, ông xã phải dãi nắng dầm mưa, rong ruổi mạn ngược, miền xuôi. Từ Cao Bằng trời rét cắt da đến vùng Khe Sanh  gió Lào khô nóng…Mồ hôi và nước mắt của chúng ta đã thấm đầm theo từng dấu chân xuôi ngược chợ đời. Bây giờ kinh tế đã khấm khá hơn , vợ chỉ mong ông xã được an nhàn, thanh thản . Nhất là sau lần bị tai biến nhẹ năm vừa qua, vợ không muốn ông xã phải bận tâm đến bất cứ chuyện gì. Hãy nghỉ ngơi, hãy tin tưởng  như đã từng tin tưởng vợ nhé, ông xã thân thương…!
Ông xã có biết đâu một ngày của vợ trôi qua trong biết bao rời rã bởi lo toan. Nào giao tiếp đời thường , nào chuyện nhà , chuyện quán xá…Tất bật là thế, bữa cơm nào của ông xã vợ cũng phải chuẩn bị tươi ngon., từng con cá miếng rau  vợ cũng tự tay chọn mua , tự tay nấu để ông xã được ngon miệng hơn.-dù biết rằng còn có nhiều  nhân viên có thể nấu thay cho vợ.. Bao nhiêu ngày đã qua là bao nhiêu ngày vợ đảm đương quán xuyến, để ông xã yên tâm vui vẻ với bạn bè. Đôi khi giữa chúng ta cũng có chút giận hờn vì đã biết bao lần  sinh nhật của vợ ông xã cũng chẳng quan tâm dù các con đã phone về nhắc nhở…Đôi khi vợ đã tủi thân khi thức khuya dậy sớm một mình, trái gió trở trời đau đầu, chóng mặt cũng chỉ mình vợ tự lo… Đôi khi vợ cũng càm ràm  ông xã hút thuốc, ông xã hay xét nét nọ kia…nhưng trong tận đáy lòng vợ vẫn chỉ mong muốn  ông xã luôn được bình yên để cùng nhau đi hết quãng đường đời…
Vợ nào có được rảnh rang để tự do ngồi viết thơ văn. Buổi sáng ngồi quầy ghi bill, lúc thưa khách vợ tranh thủ lướt qua một vài trang web hay ghi vội vài dòng trên blog xem như để nhẹ  lòng , giảm tress thế thôi…Nào có gì ngoài chuyện sớm nắng , chiều mưa…chuyện đời hợp tan , tan hợp…Ở cái tuổi sống như chỉ còn một ngày để sống,  vợ luôn trân trọng những gì đang hiện hữu quanh mình. Một thoáng chạnh lòng, một thoáng chông chênh vợ đã thả vào thơ những lá rụng cuối mùa,nhũng vạt nắng nhuộm đời buồn xuyên năm xuyên tháng…Chừng đó thôi. Chỉ chừng đó thôi… vợ đã phải quay về nghiêng vai gánh lại đa đoan…Ông xã hãy cảm thông, đừng ghen tuông bóng gió mà  hoạnh họe,  hạch sách vợ nữa nghe. Từ trước đến giờ  có khi nào vợ xem lén di động  hay lục soát ví của ông xã đâu, vì thế , xin ông xã hãy nghĩ cho vợ một chút , một chút xíu thôi vợ cũng cảm nhận được bình an , được hạnh phúc trong khoảng không gian hạn hẹp của riêng mình…
Vợ cũng rất sợ những cơn giận hờn chợt bùng lên từ  ông xã, chút kỷ niệm của ngày thơ cổ tích , thuở vợ chưa từng biết ông xã là ai, vậy mà chỉ thoáng qua trong thơ cũng đủ để ông xã phật lòng…Văn , thơ nào đâu có tội, cái computer cũng không có tội tình gì, ông xã đừng khắt khe không cho vợ vào net viết blog , đọc thơ…Sống ở quê hương ông xã vợ hình như rất hiếm bạn bè, suốt ngày vợ chẳng đi đâu ngoài con đường từ nhà ra chợ, vợ sẽ buồn biết bao trong cái vỏ ốc rỗng không, thinh lặng..Trói buộc những suy tư, nhốt lại những cung bậc chân thành của con tim , thì ông xã ơi, vợ sẽ càng héo khô như loài dây leo thiếu nắng…Vợ xin ông xã đấy,đừng để những niềm vui còn sót lại sẽ như giọt mưa cuối mùa lạnh lùng tan tác trong đêm…!
Ông xã ơi!... Tận cùng trong từng ngăn tim tê mỏi, vợ vẫn vẹn nguyên tình nghĩa sâu nặng thuở nào, ông xã không được buồn và nghi ngờ gì vợ nữa nghe…
Bên nhà ai , tiếng ru con nghe sao bồi hồi, da diết:
                 Ầu ơ…con cá làm nên con mắm
                 Vợ chồng già thương lắm mình ơi…!
                 Ầu ơ…chim quyên ăn trái nhãn lồng
                 Lia thia quen chậu…vợ chồng quen hơi….!

Ông xã có nghe không? Cười lên cho đời thêm chút nắng xem nào!...

 
Tình già của ông chồng Đức

Đăng nhận xét