Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

THÁNG BA.









Tháng ba, nắng như cháy rực trên  những cành phượng bói đầu mùa, như những rặng san hô đỏ thắm tôi chưa một lần được chạm tay vào đấy,chỉ ước ao thầm một lần được đến  Trường Sa.
Tháng ba, tôi nhận từ bạn bè biết bao lời chúc ngọt ngào, bao cành hồng tha thiết, bao bùi ngọt sẻ chia …
Tháng ba, tôi chỉ biết nhìn lại những dấu chim gi để từng đêm, từng đêm nghe khắc khoải một tiếng lá rơi  buồn.
Tháng ba, tôi bỗng như là người có lỗi khi ngoài xa kia Trường Sa biển đảo thân yêu đang sục sôi lời con tim bất khuất, kiên cường…Hàng triệu con tim , hàng triệu tấm lòng đang hướng về biển đảo mà sao tôi chỉ biết canh cánh cho mỗi riêng mình !Tôi vô tình không  nhớ nổi một Trường Sa, tôi như rơi trong guồng quay cơm áo gạo tiền, trong nỗi đa đoan từng ngày trôi qua hoang hoải…
Tháng ba, tôi nhìn mình qua tiếng sóng Trường Sa dội về để thấy mình  sao nhỏ nhoi, ích kỷ khi còn so đo , chấp nhứt từng câu , từng hành vi ứng xử  trong cuộc sống đời thường. Sao không mở lòng ra để yêu thương và tha thứ ? Sao không cùng nhau nhìn về Trường Sa đang đau đáu chờ con trong mắt Mẹ, đang quặn thắt từng giờ mong ngóng tin chồng trong tim Chị, tim Em !…
Tháng ba ồn ào với biết bao nhiêu lời hoa mỹ tung hê mừng ngày Phụ Nữ…Tháng ba vẫn xiêm áo lượt là , đời vẫn thản nhiên nhìn thời gian trôi qua hờ hững.Tháng ba, người ta  vẫn xoi mói tìm tòi để đấu đá và dẫm đạp lên nhau  mà quên rằng đã có một thời mình cùng chung vai gắn bó .
Tháng ba vẫn lặng lẽ từng rặng san hô thắm tươi màu máu cha anh đã vì quê hương ngả xuống .Tháng ba vẫn  đêm đêm bên sóng dữ ầm ào, từng dãy đá ngầm lặng im thao thức, ghìm chân giữ từng tấc biển quê hương .Tháng ba, từng chiếc lá bàng đỏ bầm theo cánh gió ,dù cuống vẫn còn xanh cũng lặng lẽ buông tay vùi mình trong cát nóng , dang tay ôm xiết vào lòng nghĩa tình vùng đất biển xa xôi.
Tháng ba…tháng ba ơi !
Tôi tìm trong tôi những  nụ hồng đã vươn lên từ phù sa miền đồng bằng châu thổ,thoáng nhẹ hương tràm miên man Trà Sư,nụ hồng chơn chất, giản đơn như tiếng quảy đuôi đợi mồi của con cá Ba Sa trên dòng sông Hậu, như tiếng đờn kìm rao buồn câu Dạ Cổ Hoài Lang…ơi!Thật gần gũi thân quen mà sao khi vừa chạnh nghĩ đến thôi mà đã thấy chao lòng.
Nụ hồng ấm áp, sắt son như  tình sâu nghĩa nặng tôi kính dâng những người Mẹ đã và đang một đời tần tảo nuôi con bằng hạt cơm Thánh Gióng để khi Tổ Quốc cần Mẹ lại âm thầm khóc tiễn con đi…
Nụ hồng thắm đỏ sẻ chia,  tôi tha thiết gởi về những người vợ cô đơn, biết lặng lẽ nhường cho quê hương một nửa của mình khi trùng khơi biên cương bão nổi, để từng đêm, nước mắt Chị , nước mắt Em cứ buồn rơi theo âm âm tiếng sóng. Đừng khóc ! Đừng khóc nhé Chị, nhé Em…Sẽ có một ngày biển quê hương mình dịu êm bóng bão,  không còn dấu chân quân xâm lược. Hải âu sẽ lại chao nghiêng như rộn rã ngày vui theo từng bước Anh về.
Nụ hồng rạng rỡ như màu nắng tháng ba , tôi yêu thương dành cho tất cả  phụ nữ tên thế gian này. Dĩ nhiên có một phần bạn bè yêu dấu trong tôi.
Và…cuối cùng, một đóa hồng thật dịu dàng như một lời cảm ơn từ sâu thẳm, tôi xin tặng những người chồng, người cha đang ngày đêm gian nan giữ biển.Tặng cho những ai đã từng biết lắng nghe, hiểu và cảm thông để có một ngày tháng ba  yêu thương, hạnh phúc đong đầy.
                                                                                      quyên xưa.


Đăng nhận xét