Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

CHUYỂN NHÀ.



Quá trình chuyển nhà cho blog vẫn đang tiếp diễn.
Xin chờ cho đến khi hoàn tất.
 Khi hoàn tất, module này sẽ tự động thoát.









Tự nhiên lại nghe bùi ngùi cay tê trong mắt, một chút gì đó lắng sâu…thổn thức… làm con tim như nghẹn ứ, bồi hồi !

Đã biết rằng sẽ là như thế…!

Vẫn biết rằng bạn bè rồi cũng tề tựu về đây, hàng xóm sẽ trước lạ sau quen, mọi chuyện sẽ đi dần vào quỹ đạo như buổi sáng mặt trời vươn vai thức dậy từ đằng đông và ngủ quên trong ánh chiều tà…thế đó , mà sao mình vẫn nghe như muốn khóc. Từ một góc thẳm sâu mình nghe văng vẳng tiếng con tàu rúc lên từng hồi còi chia xa nghe buồn não nuột. Con tàu như bầy sói hoang ngửa mặt  tru trăng tiếc thương tháng ngày kiêu hùng nơi rừng sâu hoang dại .Con tàu sẽ bỏ lại sân ga quạnh hiu với từng thanh tà vẹt trơ mòn. Mãi mãi..sẽ là một lần đi…!!!

Mình bỗng nhớ đế những câu thơ trong bài Tống Biệt Hành của Thâm Tâm:
             “Đưa người ta không đưa qua sông
               sao có tiếng sóng ở trong lòng
               bóng chiều không thẳm không vàng vọt
               sao đầy hoàng hôn trong mắt trong…”
Ừ nhỉ, có đưa tiễn ai đâu mà sao lòng quặn thắt, sao tiếng sóng từ đâu cứ mải dội về làm rưng rưng giọt nắng chiều phai…

Chợt cảm thấy mình nhỏ bé biết bao nhiêu, chỉ muốn đưa tay níu lại đường link báo sắp chuyển nhà mà sao lại ngậm ngùi không thể, đành chỉ biết lặng nhìn và thầm đếm ngược thời gian !

Chiều nay, nghe hoàng hôn như vướng lại tay mình !
                                       Quyên xưa.


Đăng nhận xét